171. THƠ DỰ THI CỦA PHẠM THỊ KIM KHÁNH

Phạm Thị Kim Khánh là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, hội viên Hội Văn học Nghệ thuật các dân tộc thiểu số Việt Nam và Hội Văn học Nghệ thuật Thanh Hóa; thơ chị mang đậm hơi thở miền núi, giàu nữ tính, thấm đẫm bản sắc văn hóa dân tộc và gắn bó sâu sắc với đời sống tinh thần cộng đồng.

Chị là tác giả các tập thơ: Hai ngọn gió (NXB Văn hóa, 2016), Cõi vọng (NXB Văn hóa Dân tộc) và Mùa lá (NXB Hội Nhà văn, 2021), trong đó “Mùa lá” được trao Giải thưởng 5 năm Lê Thánh Tông của tỉnh Thanh Hóa giai đoạn 2016–2025; “Hai ngọn gió” và “Cõi vọng” đều đoạt Giải thưởng của Hội VHNT các dân tộc thiểu số Việt Nam, đồng thời nhận Giải B của tỉnh Thanh Hóa; riêng “Mùa lá” còn giành Giải B Giải thưởng hằng năm. Ngoài ra, chị từng đoạt Giải A thơ viết về bảo tồn, phát huy tiếng nói, chữ viết, trang phục, phong tục các dân tộc thiểu số Thanh Hóa (2025) và Giải thưởng thơ, bút ký của Tạp chí Xứ Thanh các năm 2022, 2024.

XUÂN MỚI

Nàng đi về áng còn*
Tay vung vẩy vướng vào chỏm ngực
Má nàng đỏ lựng thẹn thùng
Bất chợt đưa tay như vừa tung chùm còn tua rua xanh đỏ
Nàng đi
Hương hoang mang đâu đây không rõ loại hoa nào
Không trật tự cứ tranh nhau hòa tấu
Không biết hoa nào hương nào thích nhất
Thổ cẩm cạp váy hình như cũng nở hoa
Nàng đang lên dốc
Nóng sau gáy như lửa lùa sau tóc
Có mắt ai dõi theo ót nàng
Bất thần nàng quay lại
Mắt người nàng mong gặp như lửa ấm
Xuân mới vừa lập trong ánh nhìn.
* Áng còn: Nơi tổ chức hội ném còn của người Mường vào dịp đầu xuân năm mới và các ngày lễ lớn.

TỎ LÒNG

– Ái ơi hoa pôông vo* đồi ta sắp nở
Hoa riềng ấm* ở vườn nhà sắp thơm
Ngắm hoa xin chờ trăng mọc
Xin đợi sương sớm
– Bông riềng đã nở chàn àn
Bông vo đã đỏ chót lót
Không ngắm bây giờ hoa riềng tàn mất
Không bẻ bây giờ bông vo hết thơm
Xương nồng xương mơi** ún ời
– Xương nồng xương mơi ái ới
Con trai đến thì đi tìm con gái
Con gái một thì như hoa sớm mai
Không đôi lứa thì nhỡ thì
Không gặp duyên thời lỡ lứa
Ta rằng xường vừa vào áng
Như nắng vừa đầu nương
Thương cho ngày ngắn đêm trường
Chim păng póp gọi mùa thương nhớ
– Ún à, trăng đã lên đầu núi
Mùa cơm mới đã về
Thương nhau xin đi một lối
Vội chung một nhà
Cùng ăn bắp bông vo thơm
Cùng ngắm chung bông riềng ấm đỏ
Để tiếng chim kêu đêm đừng thao thiết
Để đời này, kiếp này ta biết
Duyên đã gặp, phận đã kết
Là nhau.
* Hoa pôông vo, hoa riềng ấm: các loại hoa ở vườn đồi, nở vào mùa xuân.
**Xương nồng xương mơi: thương lắm thương nhiều.