Tặng Vũ (tên thật là Vũ Văn Tặng), hiện mang quân hàm đại úy, công tác tại phòng Cảnh sát giao thông, Công an TP Hồ Chí Minh. Trưởng thành từ đời sống chiến sĩ, viết bằng trải nghiệm nghề và tiếng lòng của người xa quê, anh đã có thơ, truyện ngắn, tản văn đăng trên Văn nghệ Công an và nhiều báo, tạp chí; giải Ba Cuộc thi viết “Ký ức Hà Nội” là dấu mốc đáng chú ý trong hành trình văn chương của anh. Với Tặng Vũ, văn chương không chỉ là sáng tạo nghệ thuật mà còn là cách ghi chép và lan tỏa những chiến công thầm lặng, những hy sinh bình dị của đồng đội và nhân dân.
Chùm thơ dự thi “Xuân mới” là lát cắt cảm xúc đậm chất đời và chất nghề: nỗi nhớ quê nhà, tình thân gia đình, sự tri ân liệt sĩ, và vẻ đẹp nhân văn của người chiến sĩ Công an trong thời bình. Thơ Tặng Vũ mộc mạc mà lắng sâu, giàu hình ảnh, mang hơi thở hiện thực và ánh sáng lý tưởng, để từ gian khó vẫn nở hoa hy vọng.
GIÓ BẤC MÙA SANG
Gió bấc về xốn xang màu nỗi nhớ
Thổi chi nhiều bạc phơ màu tóc cha
Mẹ tần ngần trông ngóng đàn con xa
Vụ mùa mới qua vụ đông chấp chới
Bóng dịu hiền mập mờ làn sương mới
Gánh ưu phiền gánh cực nhọc lo toan
Chí tang bồng thiên di mình con mang
Gói đạo đời vuông tròn trong tâm thức
Bụi gừng mới giâm mai này làm mứt
Cay nóng ngọt ngào xua giá lạnh mùa đông
Đàn gà trống choai cá lặn ao nông
Lợn cỏ béo ngon vừa tròn tạ mốt
Đào trổ nụ bông cải ngồng tươi tốt
Tươm tất đủ đầy chỉ thiếu đàn con ngoan
Tết sum vầy con cháu gọi mùa sang
Thơm thảo tình thương đan cài ngọn gió bấc.
SẮC NẮNG TRÊN VAI
(Thương nhớ Liệt sĩ Chu Quang Sáng – nguyên cán bộ PC08 Bà Rịa Vũng Tàu)
Phố biển chiều nay lặng im sóng vỗ
Nắng hanh hao giấu ưu tư muộn phiền
Ngàn nỗi đau bởi một chiếc xe điên
Đẩy anh đi về nơi miền mây trắng
Đồng đội tiếc thương cảnh nhà hoang vắng
Vợ trông chồng hóa đá núi vọng phu
Anh mỉm cười yên giấc ngủ ngàn thu
Con dại khờ nép mình sau cánh cửa
“Anh ngủ ngon không bắt đua xe nữa”
Lá non ru mình trong hoang hoải vấn vương
Giữa thời bình máu anh đổ xót thương
Tô thắm đỏ màu lý tưởng chiến đấu
Bình yên nào không trải qua giông tố?
Không nhọc nhằn không vất vả gian lao
Nước độc rừng thiêng thắng quân giặc to cao
Cha kiên cường giữa lằn ranh sinh tử
Chẳng màng hiểm nguy giữ an toàn căn cứ
Tiến bước quân ca cha giải phóng quê nhà
Phút nghẹn lòng nay cha phải chia xa
Đứa con ngoan nguyện vì dân vì nước
Được mất hơn thua quyền cao chức tước
Hóa sóng đời nhẹ tựa hư không
Giành hòa bình cha lập nhiều chiến công
Giữ an ninh trật tự con xung kích
Vòng thời gian quay đều đâu hẹn lịch
Tấm gương chuyên hồng soi lớp trẻ mai sau
Danh dự thiêng liêng đoàn kết cùng nhau
Sao sáng trên vai sắc nắng mai xuân mới.
HOA NỞ GIỮA MÀN ĐÊM
Chầm chậm màn đêm
Sương buông ướt áo
Anh neo mình nơi tuyến đường đèo sạt lở
Ngồn ngộn đất đá
Chắn mờ lối đi
Tảng đá thì to sức anh thì nhỏ
Ý hợp lòng dân sẵn sàng chung tay chung sức
Khai mở lối đi
Giữa màn đêm chồng hổn hển đèo vợ vượt cạn vút đi
Xe máy tuềnh toàng
Mồ hôi nhỏ giọt
“Anh Công an thương vợ con em với…
Cháu con so”
Không chút đắn đo
Không thời gian lo nghĩ
Giúp dân hết mình nhiệm vụ anh phải mang
Người phụ nữ ngả mình trên hàng ghế trải ngang
Êm hơn bông ngoại hạng
Đèn ưu tiên xanh đỏ xoay bừng đêm tối
Chạy đua với thời gian
Tiếng la hét thất thanh
Tiếng gió lay vun vút
“Vỡ ối rồi anh Công an ơi!”
Hãy yên lòng đừng buông lơi
“Nhịp hít vào thở ra đều đặn nhé!”
Vững niềm tin tình yêu bao la mẫu tử
Ngày mới sang trang
“Oe oe oe”
Tiếng khóc âm vang
Bé trai đỏ hoe nằm trên tay anh công an đỡ đẻ
Giữa rừng đêm u tối
Sáng ngời khôi ngô
Người vợ hiền khô nép mình bên vai chồng ước nguyện
“Anh công an đặt tên cho cháu nhé!”
Bé con lim dim thiếp đi trong màu áo nắng
Quyết Thắng vững bền
Hạnh phúc sẽ nở hoa.