167. THƠ DỰ THI CỦA TRẦN NGỌC TRÁC

Trần Ngọc Trác (bút danh Trần Trọng Văn), sống và viết tại Đà Lạt, là nhà thơ – nhà báo gắn bó bền bỉ với mạch đề tài con người, cao nguyên và người chiến sĩ. Ông hiện là Chi hội trưởng Chi hội Hội Nhà văn Việt Nam tại Lâm Đồng, hội viên nhiều hội chuyên ngành trung ương, từng giữ cương vị Chủ tịch Hội VHNT tỉnh Lâm Đồng.

Tác phẩm: Xuân trên đỉnh chốt, Đêm bình yên – những bài thơ giàu xúc cảm, khắc họa hình tượng người lính, người chiến sĩ công an trong không gian biên cương – đô thị cao nguyên; giọng điệu lắng sâu, hình ảnh tinh gọn, tôn vinh vẻ đẹp thầm lặng của sự bình yên.

Giải thưởng: Giải A Hội Nhà báo tỉnh Lâm Đồng (2019). Giải Nhất Hội Nhà báo Lâm Đồng (2001); Huy chương Bạc Liên hoan Phim Truyền hình Việt Nam (2009). Giải Nhì (không có Giải Nhất) Hội Nhà báo Lâm Đồng (1999). Giải thưởng thơ đề tài “Hình tượng người chiến sĩ cảnh vệ CAND” – Bộ Tư lệnh Cảnh vệ (01/2023). Giải C Hội VHNT các DTTS Việt Nam (2020).

XUÂN TRÊN ĐỈNH CHỐT

Những tiếng gió
rít từng cơn trên đồi gió
bốn bề mây trắng ủ mầm cây
người lính trẻ
bình yên trên đỉnh chốt
mắt dõi theo những đọng đậy ken dầy…
Áo trấn thủ
một thời cha đã mặc
theo anh lên chốt những ngày này
kẻ thù muôn đời hăm he vượt núi
anh sẵn sàng
với nòng súng trong tay.
Đỉnh chốt mùa xuân
chỉ có gió và mây
chỉ có trái tim của người lính trẻ
Tổ quốc không vời xa, biên giới lại rất gần
Đỉnh chốt mùa này
thơm ngát một rừng hương.

ĐÊM BÌNH YÊN

Những căn nhà trổ ra mặt phố
Những con đường lặng lẽ đêm đêm
Người chiến sĩ âm thầm qua từng ngõ nhỏ
Dấu chân in trên những vỉa thềm.
Đêm cao nguyên
sương xuống dầy vai áo
Chiếc mũ mềm ướt đẫm trong đêm
Nòng súng vẫn hướng phía bầu trời nghe gió thổi
Hơi thở anh theo sợi khói bùng lên.
Cả thành phố lặng im
những con đường, những ngôi nhà trổ ra mặt phố
những bà mẹ gánh gồng đã về nơi chốn cũ
người chiến sĩ công an âm thầm rảo qua phố nhỏ
đêm cao nguyên tĩnh lặng lạ thường
Sương vẫn rơi,
áo đẫm một màu sương
anh vẫn đi qua từng ngôi nhà nhỏ
dấu chân in trên những vỉa thềm.