Nguyễn Thị Anh Đào, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, hiện công tác tại Cơ quan đại diện Báo Nhân Dân khu vực miền Trung – Tây Nguyên, là cây bút giàu nội lực với thơ, truyện ngắn và tản văn mang chiều sâu nữ tính, nhân văn. Chùm thơ dự thi thể hiện giọng điệu trữ tình lắng đọng, kết hợp ký ức cá nhân với hơi thở thời cuộc, từ nỗi khát khao nội tâm đến vẻ đẹp hồi sinh của con người và đất nước sau thiên tai, trong không gian mùa xuân nhiều hy vọng.
THÁC NHỚ
Tan trong hơi thở mùa tĩnh lặng
Ngọn gió đồng hoang
Vực dậy mùi bùn đất
Cánh đồng khát cháy khô
Những va đập của ngày cạn đáy đêm soi
Trong tĩnh lặng tiếng thở dài nhức buốt
Mái tóc mềm rưng rưng.
Thác nhớ
Lội ngược đời con gái
Soi hư vô trong dáng hạ huyền
Có ai đợi nỗi cô đơn qua ngõ?
Em ở nơi này đếm ngược tháng năm
Khát một cơn mưa
Khát một tiếng cười
Khát một lần ngồi lặng yên soi thấu tim mình qua nước mắt.
Nếu được ngủ giấc dài xin anh nhắm mắt
Đừng nghiêng bên chén rượu tàn
Thương trái tim xoay mòn bóng nắng
Hướng mặt trời không phải trái tim em
NHỚ TẾT
Anh
Hoa Đào đã tràn ngập phố chưa
Em nhớ mùa rét nâu trong vắt
Chưa kịp nắm tay xuân đã về ngang ngõ
Có ghé mang theo chút gió biển mặn mòi?
Nhớ
Màu thời gian vừa rớt lên vai
Áo choàng phớt màu sương sớm
Ngồi mong một dáng hình
Đã thắp nhớ bao năm.
Anh
Hoa Đào đã nhuộm hồng một phố
Đừng giới hạn giấc mơ trên vệt nhớ môi cười
Có lời hẹn mang về vẹn nguyên năm tháng
Soi hiên đời một góc nắng Hoàng Mai.
BAN MAI
Phía núi những hừng đông
bước chân người ngược gió
Nơi mưa lũ vừa ngang qua
Cánh đồng lúa non đang mở mắt cười
Mầm xuân nở trong niềm hy vọng
Ngược núi gặp đôi mắt người chiến sỹ đang trực canh đất trời
Tiếng sương rơi trên mái Nhà Gươl
Tiếng trẻ con
Khóc sau vai người mẹ trẻ
Chiếc khăn dệt từ dây tầm gai núi
Bám chặt mảng thời gian.
Đêm qua
Bếp lửa vừa nhóm lên với bao tiếng nói cười
Những ngôi nhà mới mọc lên trên nền đất vừa trộn lẫn bùn non và nước mắt
Có khát vọng hồi sinh trong sâu thẳm những kiệt cùng.
Tôi thức dậy giữa sớm mùa xuân trên khoảng trời biên giới
Muốn uống trọn thanh âm nơi cuối chân trời
đất chạm núi chạm sông chạm ánh mắt người
Núi thác xuống mặt sông
Một hình hài vạn dặm
Ban mai
Thức dậy trước mùa xuân vời vợi gió
Hạt hy vọng nhân lên thắm mắt môi người.