165. THƠ DỰ THI CỦA HUỲNH NGỌC TUYẾT CƯƠNG

Huỳnh Ngọc Tuyết Cương hiện học tập tại Đài Loan, mang vào thơ mình nhịp điệu của đời sống xa xứ, nơi ký ức quê nhà, bóng dáng cha mẹ và những phận người lao động lặng lẽ luôn trở đi trở lại. Thơ Cương không ồn ào kỹ thuật, mà lắng sâu, mộc, giàu cảm thức nhân sinh; mỗi câu chữ như được chắt ra từ trải nghiệm sống thật, va chạm thật.

Chùm thơ dự thi dẫn người đọc đi qua những miền cảm xúc khác nhau: nỗi cô đơn giữa thị thành, tình thân trong lao động nhập cư, và khoảnh khắc mỏi mệt sau một ngày dài mưu sinh. Thơ giàu hình ảnh, tiết chế ngôn từ, nhưng dư vang cảm xúc, nơi “xuân” không chỉ là mùa, mà là niềm mong, là điều còn đợi trong mỗi phận người.

XUÂN ĐỢI

Gió xuân vừa vắt ngang trời
Nghe trong lang bạt một người còn mơ
Thị thành thừa lắm bơ vơ
Sầu lên đường vắng buồn phơ phất ngày
Ta chưa tìm thấy ban mai
Chưa cầm hạnh phúc mà tay đã chàm
Khổ đau do tự mình làm
Vinh quang mình tạo tham lam cũng mình
Cha còn thức với bình minh
Mồ hôi ngụp lặn ướt thinh không tàn
Mẹ còn quét lá đi hoang
Đốt lên vệt khói bạc loang kiếp người
Ai đi bỏ lại ngậm ngùi
Cá đồng bà nướng một mùi đợi nhau.
Ai về tìm cánh diều chao
Câu thơ đứt chỉ xước đau cuộc tình.
Xuân qua ngõ cũ đợi mình…

CHĂM THUÊ

Cháo nguội rồi a dí (*)
Con đã đến cạnh đây
Dáng dì gầy guộc bước
Gió thềm thưa thớt lay…
Răng dì không đủ đếm
Nhìn toàn đỏ nướu thôi
Sáng nay xuân lại đến
Lấy đi hai chiếc rồi.
Dì nói bằng Đài ngữ
Còn truyền đến đời sau!?
Con nghe bằng thấu hiểu
Yêu thương là phép màu!?
Tên con gọi là “nhỏ”
Dì đánh vần thật tươi!
Nhưng lại đọc thành “bỏ”
Xuân vừa quên hai người…
Mai Đào tìm chẳng thấy
Tiện nghi lại chất thừa
Ở giếng trời nhỏ ấy
Tình ngồi đâu cũng thưa.
Đêm qua phòng bệnh sáng
Chói cay mắt một người
Dì giống như mẹ vậy
Đi không nói một lời…
(*): “a dí” tiếng Hoa là 阿姨 (phát âm: āyí. Nghĩa là “dì”).

TAN CA

Khách về theo giấc ngủ
Quán đóng lại bằng mưa
Tôi đem về lối cũ:
Xuân và chút rau thừa.
Ba giờ sáng trên phố
Đạp xe như người say
Mưa chỉ vờn qua tóc
Mà sao dụi mắt hoài.
Qua quán người mua lá
Gắn cho hoa chút tình
Lời “cảm ơn” bằng máy
Có làm ai quên mình?
Ánh đèn đường chợt đỏ
Tôi và phố song song
Có lá cờ tổ quốc
Ai treo mãi trong lòng…