163. THƠ DỰ THI CỦA ĐẬU THỊ THUÝ HÀ

Đại úy Đậu Thị Thúy Hà sinh năm 1991, bạn là cán bộ Cơ quan Ủy ban Kiểm tra, Đảng ủy Công an Hà Tĩnh. Tác giả đã giành nhiều giải thưởng văn học từ Trung ương đến địa phương, ghi dấu ấn bằng giọng thơ đằm sâu, giàu nữ tính, gắn bó với đề tài gia đình, Tổ quốc và người chiến sĩ Công an nhân dân.

Chùm thơ dự thi “Xuân mới” là cuộc đối thoại liên thế hệ thấm đẫm yêu thương. Thơ kết hợp chất tự sự và trữ tình, khắc họa hình ảnh người mẹ, người cha khoác áo lính gửi gắm đạo lý, lòng biết ơn, ý thức cội nguồn và khát vọng dựng xây đất nước trong nhịp điệu bình dị mà sâu lắng.

DẶN CON

Chẳng có gì nhỏ bé đâu con
Hạt cát dưới chân, hạt gạo thơm trong bát
Mang ngàn chuyện kể, ngàn câu hát
Của dân tộc ta suốt lịch sử kiêu hùng.
Mỗi hạt cát khắp sông biển, núi rừng
Đều thấm máu đào cha ông lớp lớp
Mỗi bát cơm nuôi mình khôn lớn
Nước mắt, mồ hôi nhỏ ướt cánh đồng.
Từ thuở vua Hùng dựng bờ cõi núi sông
Khai mở bốn nghìn năm thăng trầm giữ nước
Vó ngựa giặc giày xéo hình đất nước
Bom đạn quân thù cày phá dáng non sông.
Lòng dân ta ngùn ngụt lửa căm hờn
Già, trẻ, gái, trai chung một lời quyết chiến
Người trước ngã, người sau bước tiếp
Biển – đất – trời ta, một tấc cũng không rời.
“Bảy nong cơm, ba nong cà”, gom góp chẳng để vơi
Thương đồng bào thuở lên ba đánh giặc(1)
Trong ngày vui vẹn tròn Tổ quốc
Chẳng vẹn lành trăm trứng…đau đớn mẹ Âu Cơ…
Dân tộc mình dù vất vả, buồn thương
Câu ví, điệu hò vẫn ngân nga ngày tháng
Trong gian khổ ấm tình người sâu nặng
Nhường áo, sẻ cơm như bầu bí chung giàn.
Vừa vác súng gươm, vừa trồng lúa trồng hoa
Tay cày cuốc, tay rót trà, thưởng nguyệt
Vẽ tranh, gẩy đàn, ngâm thơ, kể chuyện
Văn hóa cội nguồn con nhớ khắc sâu.
Đèn đóm đóm lập lòe đêm thâu
Giấy chặm mực, bút tre, vẫn ngời trí sáng
Truyền thống ông cha muôn đời chiếu rạng
Con nhớ soi mình, thấm từng lời Bác:
Non sông đẹp giàu nhờ hiếu học mà nên!(2)
Gấp quyển sách rồi con hãy nhớ thêm
Gắng rèn mình “sen trong giếng ngọc”(3)
Học cúi đầu như lúa nặng trĩu bông
Học thanh cao như sen giữa đầm bùn
Học kiên cường tựa tre làng trước bão
Nhẫn nại, bền gan tựa nước chảy đá mòn.
Nuôi cây lớn, phải ngày ngày chăm bón
Dưỡng tính người, từng giây phút đừng quên.
Vạn vật trên đời đều có ý nghĩa riêng
Huống chi mình “con Lạc, cháu Hồng” con nhỉ?
Lòng biết ơn nuôi mình tử tế
Niềm tự hào dạy con biết vươn cao.
Dù con là ai, con ở nơi nào
Hãy cứ sống như tùng trên đỉnh núi
Bát ngát tỏa hương như hoa mùa mới
Là ngọn cỏ thôi cũng xanh mướt chân đồi.
Con lớn lên đi khắp muôn nơi
Bốn bể năm châu vô cùng rộng lớn
Trái tim vẫn hướng về một chốn
Lòng khát khao xây đất nước vươn mình.
Hôm nay con hạnh phúc đón bình minh
Gió hòa bình thổi bên thềm độc lập
Bưng bát cơm dẻo thơm, đầm ấm
Nhớ đi hết lời mẹ dặn nghe con…
Mẹ mong chờ và Tổ quốc đợi con!
—-
(1)Lấy ý từ truyện cổ tích Thánh Gióng.
(2)Lấy ý từ bức thư Chủ tịch Hồ Chí Minh gửi các em học sinh nhân ngày khai trường đầu tiên của Nước Việt Nam dân chủ cộng hòa ngày 15/9/1945.
(3)Tên bài phú nổi tiếng của Lưỡng quốc Trạng nguyên Mạc Đĩnh Chi.

THƯ GỬI CON

Cha đọc thư con khi phố đã ngủ yên
Chim về tổ sau ngày dài sải cánh
Nét chữ hồn nhiên, đôi dòng nhỏ nhắn:
“Tết này cha có về với mẹ và chúng con?”.
Cha xa nhà đã mấy tháng ròng
Lời hứa cùng con dở dang bên cánh diều mùa hạ
Ước cầm tay cha ngày thu tựu trường khó quá
Rét mướt mùa đông chăn ngủ thiếu hơi người.
Câu viết nửa chừng…trăn trở…rồi lại thôi
Cha biết nói sao cho lòng con hiểu thấu
Về cuộc đời âm thầm tranh đấu
Nhiệm vụ còn dài, đành tạm gác việc riêng.
Người lính ngại chi vất vả ngày đêm
Sợ chi gian tà giấu mình trong bóng tối
Gươm đao lạnh, lòng người gian dối
Viên đạn bọc đường phá nát lương tri.
Cha chỉ thương đồng đội vừa mới hi sinh
Xót mẹ và con gánh gồng những ngày cha vắng
Ai cũng chỉ có một cuộc đời để sống
Nhưng hạnh phúc đời thường của lính quá mong manh.
Cha đặt bút trầm ngâm…đành lỗi hẹn tết nay
Con đừng giận bữa cơm chiều ba mươi còn chỗ trống
Cha bảo vệ mùa xuân bao mái nhà yên ấm
Dành cho mẹ và con những hạnh phúc muộn màng.
Cha sẽ về dẫu đào đã tàn phai
Tặng mẹ đóa hồng như thuở đầu thương nhớ
Bé bỏng của cha năm này đã lớn
Cha mua áo quần chọn chiếc rộng dài hơn.
Nhà mình lại vui, nắng mới thơm hương
Màu áo cha phơi bên hiên đầy gió
Tiếng mẹ hiền, tiếng con reo trước ngõ
Như tết lại về trong mắt mẹ và con./.

TRẢ LỜI CON

Mẹ ơi, sao trời chưa sáng
Bác nông dân đã ra đồng?
Cha ơi, mặt biển mênh mông
Chiếc thuyền ngoài khơi bé thế?
Con đường trải dài xa miết
Chân gắng sức mới tới nơi?
Mặt trời ở rất xa xôi
Mầm non vẫn vươn đón nắng?
Thế giới quanh mình rộng lắm
Con thì chỉ bé thế thôi
Trời lúc nắng gió, mưa rơi
Chỉ có trong nhà yên ấm?
Chỉ có trong nhà yên ấm
Nhưng mình phải lớn lên thôi!
Như cây đón nắng gió trời
Mới mong đâm hoa, kết quả.
Đường đời dù nhiều vất vả
Con bước phía trước mỗi ngày.
Muốn viết những trang đời hay
Rèn nét “O” tròn trước nhất.
Đâu cần so đo được mất
Chăm làm điều tốt, việc hay
Thế giới rộng lớn ngày mai
Chạm vào tay con bé nhỏ./.