Phan Tấn Bình đang công tác tại Trường Giáo dưỡng số 3 (Cục C10, Bộ Công an). Song hành với công việc đặc thù, anh viết thơ như một cách lặng lẽ ghi chép đời sống, nơi tình người và niềm tin vào sự cảm hóa luôn được đặt ở trung tâm.
“Người thầy trường giáo dưỡng” là bài thơ giàu xúc cảm, khắc họa hình ảnh người thầy không đứng trên bục giảng, mà dấn thân giữa những phận đời non trẻ từng lạc lối. Không phấn trắng bảng đen, chỉ có sự kiên nhẫn, bao dung và niềm tin bền bỉ vào khả năng hồi sinh của con người. Bài thơ mộc mạc mà ám ảnh, như một lời tri ân thầm lặng dành cho những người đang “dệt mùa xuân” từ những ngày gian khó.
NGƯỜI THẦY TRƯỜNG GIÁO DƯỠNG!
Có người thầy phấn viết chẳng đến tay
Chỉ những đường cày đi cùng luống mạ
Học trò thầy quyết luyện rèn chẳng ngại
Hoa của đời chỉ nở lúc bình yên
Có người thầy không mong mỏi gì hơn
Mong trò mình tìm được về nẻo thiện
Chẳng muốn thấy trò mình ngày trở lại
Bông hoa Hồng đừng lạc lối si mê.
Có người thầy là ngày tháng gần kề
Là từng đêm canh cho trò giấc ngủ
Là tình người trong chốn ấy bao dung
Tương lai sáng, bùn nhơ em xoá sạch
Có người thầy không mong đi vào sách
Chỉ mong sao hạnh phúc những ngôi nhà
Chỉ mong sao trẻ nhỏ đủ mẹ cha
Cho ánh sáng đừng cuối đường lạc lối
Sớm tối
Có người thầy
Có người trò
Dệt những mùa xuân ở phía tương lai…