Đào An Duyên là nhà thơ đến từ Gia Lai, giọng thơ nữ tính, sâu lắng và giàu ký ức bản quán. Chùm thơ dự thi là hành trình trở về cội nguồn, nơi quê hương được cảm nhận như “chiếc rốn” sinh thành: đồng bãi, biển đảo, núi rừng. Thơ Đào An Duyên giàu hình ảnh, thấm đẫm tình mẫu tử, thân phận con người và ý thức gìn giữ đất đai, biên cương trong nhịp điệu lặng mà ám ảnh.
RỐN ĐỒNG
Mẹ trở dạ một ngày đầu đông
Nhúm nhau con mẹ vùi dưới giọt gianh sớm mưa rỉ rả
Chập chững vừa đi vừa ngã
Đồng bãi thảo thơm ôm bước chân da non
Mẹ ơi
Đồng chiêm trũng quanh năm như chiếc rốn
Mười ngón chân nhuốm phèn chua mẹ bấm rách mặt đường
Đêm bão ập đến như kẻ không mời ầm ào tứ phía
Chiếc đèn xoay phía nào cũng tít mù xoay
Con thập phương bước thấp bước cao
Thương phận nhỏ như lục bình vừa trôi vừa nở
Bốn mùa giông gió
Những vết thương buốt nhức thịt da con
Con trở về đồng bãi thuở da non
Nằm lên cỏ giữa rốn đồng mùa nước cạn
Lưng mẹ oằn dáng hình dấu hỏi
Con suốt đời chẳng định nghĩa được quê hương
Vũng nước trâu đằm đựng cả mùa trăng
Dòng sông quê trưa hè con nghé tắm
Rốn đồng mình mỗi mùa bão đến
Mẹ ơi
Mười ngón chân bấm vào đêm đi hết một kiếp người…
RỐN BIỂN
Ngôi làng nép cửa sông
Nơi con nước đổ về với biển
Ngước mắt xa phía chân trời
Phía xa ấy xanh xanh đảo nổi
Đảo nổi giữa trùng khơi
Như chiếc rốn mây trời nhấc lên sóng biếc
Thuở cha ông giữ từng viên đá
Nặn nắm đất thay người gìn giữ chốn thiêng liêng
Những đôi mắt ngóng người lênh đênh
Những thân tàu hút vào vùng xoáy
Những mộ gió hiền như chiều vậy
Những đội hùng binh kiêu hãnh vượt trùng khơi
Năm tháng sinh những đứa trẻ phía chân mây
Con sóng lăn về phía bình minh gọi ngày thức dậy
Biển vẫn xanh cho cây lớn lên từ đảo
Những lớp người như sóng nối nhau
Hun hút những thân tàu
Chấm vào biển những dáng người kiêu hãnh
Giữa mây nước làm nên tập quán
Giữa trùng khơi viết tiếp chuyện quê hương…
RỐN RỪNG
Người già đặt chân lên cỏ
Lối mòn từ núi bước ra
Quanh co tán biếc
Rừng thành nhà
Những con đường không ai đặt tên
Mây nhấc bổng lên lưng chừng núi
Trập trùng gối nhau lượn quanh đường biên
Người chiến sỹ mắt thắp đêm xanh
Dấu chân quạnh đêm tuần tra thay nhau phiên gác
Sương rơi nỗi nhớ nhà
Những dòng suối lênh đênh thác ghềnh
Qua năm tháng như chưa từng mỏi
Đôi mắt đốt đêm rơi vòm lá
Ngực trẻ đựng giấc mơ trai
Núi mơ cháy hết đêm đầy
Cột mốc như hải đăng trong đêm
Dù không ngọn đèn nào thắp
Thời gian không chạy vòng tròn kim đồng hồ
Chỉ gập ghềnh những đêm mắt thức
Bước chân không vang động thanh âm
Ngày mở ra bằng những bình minh
Sương còn đọng lời chưa kịp ngỏ
Cây lá buông ánh nhìn
Cột mốc lặng đỉnh non trông xuống
Nhô cao như chiếc rốn giữa rừng thiêng…