Hai bài thơ dự thi “Tiếng trời Tây Nam” và “Chưa biết tên” khắc họa không khí chiến trường biên cương, những hy sinh thầm lặng của các thế hệ đi trước, gợi nhắc lịch sử oanh liệt và tinh thần “Tổ quốc mãi ghi công” trong kỷ nguyên hôm nay.
Hoàng Đình Ngọc (sinh năm 1995) hiện là Đại úy, Chính trị viên Đại đội Huấn luyện, Tiểu đoàn Huấn luyện – Cơ động 2, Bộ đội Biên phòng tỉnh Tây Ninh. Bên cạnh nhiệm vụ quân ngũ, anh đến với thơ như một cách ghi chép cảm xúc, lưu giữ ký ức và tri ân đồng đội.
TIẾNG TRỜI TÂY NAM
Ầm ầm hai tiếng thúc quân
Trống vang dữ dội giữa lòng biên cương
Mảnh đất một thuở yêu thương
Thì nay hoá đá khói bom mịt mờ
Chiến trận ai biết bao giờ
Kẻ đi người ở
máu
sông
hoà cùng
Bảy lăm
Bảy tám
Ba năm
Ngày đi còn nhớ
Ngày về có hay
Tìm đây xương cốt giãi bày
Thì anh đã hoá làm mây đất trời
Gió lạnh thổi khắp nơi nơi
Nhang thơm lan toả miền Tây quê mình
CHƯA BIẾT TÊN
Lúc mày đi tao kịp đưa tiễn
Lúc tao về…mãi chả thấy mày đâu
Thế mới hay mày ở lại biên giới
Hướng Tây Nam toả đoá hoa vàng.
Còn phía Bắc tao thành bông giác mạch
Vẫn toả hương vì biên cương Tổ quốc.
Phía Bắc bảy chín tao đi
Tây Nam bảy lăm mày vào
Bao chiến trường đều in dấu giày
Chúng mình góp phần làm nên lịch sử
Để bây giờ “Tổ quốc mãi ghi công”
Đôi chúng ta cùng quê nhà thuở trước
Nay mỗi đứa ở một phía xa xôi
Kẻ phía Bắc, người miền Nam ruột thịt
Tuy xa…nhưng lòng vẫn hướng về nhau
Nắng đốt cháy trời Tây Nam rực lửa
Sương hoá đá đất phía Bắc lạnh căm
Đôi chúng ta hoá thành hai ngôi mộ
….Chưa biết tên!