151. THƠ DỰ THI CỦA VÀNG A GIANG

Vàng A Giang, sinh sống tại thôn Mào Sao Chải, xã Sín Chéng (Lào Cai), là cây bút trẻ viết từ trải nghiệm và ký ức miền núi.

Bài thơ dự thi là một câu chuyện thơ giàu ám ảnh về Hảng A Chù, chàng trai người Mông từng bị dụ dỗ vào đường dây “việc nhẹ lương cao”, may mắn thoát nạn và được Công an xã Hưng Thịnh (Đồng Nai) cưu mang. Với giọng thơ mộc mạc, hình ảnh núi rừng dữ dội mà nhân văn, tác phẩm đặt ra những vấn đề thời sự về di cư, lừa đảo lao động, đồng thời tôn vinh ánh sáng của tình người và trách nhiệm cộng đồng.

HẢNG A CHÙ *

(Kính tặng Công an xã Hưng Thịnh, tỉnh Đồng Nai)
Tây Bắc hùng vĩ
Tây Bắc gào thét
Tây Bắc đại ngàn gió lộng
Tây Bắc…
Đã xa rồi những cánh rừng nguyên sinh
Tây Bắc không còn đại ngàn
Núi non không còn hùng vĩ
Hảng A Chù trồi lên như hạt ngô lép bật mầm
Bữa no, bữa đói
Dân ca ru phận người…bụng vẫn cồn cào
Điểm một mùa giáp hạt
Hảng A Chù quyết ra đi
Trăm bước là qua cổng làng!
Không biết bao nhiêu bước mới ngược được trở lại ?
Hảng A Chù…
Hành trang là giấc mơ cháy nồng.
Vừa bước qua cổng làng
Những lời ong tiếng ve vây quanh, mềm như tiếng sáo
Những đầu môi chót lưỡi ngọt như mật rừng
Những viễn cảnh đẹp như bông lan bên vách núi
Hảng A Chù hiền ngoan tựa nai rừng
Cuộc đời thì lắm xạ thủ
Cuộc sống này không róc rách như suối
Không êm ái như gối bông lau của mẹ
Sự thật trần trụi như hạt ngô giống vừa tra xuống mảnh nương dốc bị cơn mưa to ập đến
Tiếng sáo chiều không có chỗ trú trong kẻ dã tâm
Hảng A Chù
Tưởng chừng chỉ còn là cái tên
Tưởng chừng chỉ là bóng dáng gầy nhỏ
Tưởng chừng chỉ là câu chuyện về giấc mơ…
Nhưng….
Hảng A Chù đã sống
Hảng A Chù đã về “bén rễ” trong sự bao bọc của làng
Hảng A Chù
Như người đi đêm không đuốc
Được dẫn lối bởi ánh sáng xanh từ những chiến sĩ của nhân dân
———————————-
*: Hảng A Chù (18 tuổi, Lào Cai), người đã may mắn thoát khỏi đường dây lừa đảo lao động sang Cam Pu Chia khi bị dụ dỗ “việc nhẹ lương cao”. Sau khi tự bỏ trốn và đi bộ tới Đồng Nai, Chù được Công an xã Hưng Thịnh hỗ trợ.