149. THƠ DỰ THI CỦA PHAN BÁ LINH

Phan Bá Linh (sinh năm 1958, quê Mỹ Thủy, Lệ Thủy, Quảng Bình) là hội viên Hội Nhà văn TP Cần Thơ, bắt đầu sáng tác từ những năm tháng làm nghĩa vụ quốc tế tại Campuchia. Thơ ông giàu trải nghiệm chiến tranh, thấm đẫm ký ức người lính và tình yêu quê hương, sông nước miền Tây. Phan Bá Linh đã xuất bản 4 tập thơ: “Đi hết tầm ngọn gió”, “Tình yêu người lính”, “Tay cầm tháng giêng”, “Bình minh giữa nắng chiều”; đạt giải III cuộc thi thơ tỉnh Hậu Giang năm 1983, giải II “Kỷ niệm sâu sắc trong đời bộ đội” của Tổng cục Chính trị Quân đội nhân dân Việt Nam năm 1986…

Tham dự Cuộc thi thơ “Xuân mới” 2026, Phan Bá Linh mang đến các thi phẩm mộc mạc, nhân hậu, lắng sâu, nối liền ký ức chiến tranh với nhịp sống đời thường hôm nay.

CHỢ MIỀN TÂY

Miền Tây đi chợ không trả giá
Người bán luôn luôn nói một lời
Bạn đến từ đâu đều thế cả
Khuyến mãi cho nhau những nụ cười.
Một chục – mười hai hay mười bốn
Tuỳ loại trái cây ổi hay dừa
Người bán kẻ mua luôn từ tốn
Vẻ đẹp khiêm nhường có từ xưa.
Độc đáo miền Tây là chợ nổi
Bà con mua bán ở trên sông
Xuồng ghe xuôi ngược như trẩy hội
Quanh năm mát rượi ngọn gió đồng.
Góc chợ miền Tây ba giờ sáng
Nhiều người lớn tuổi uống cà phê
Hàng bông chở tới bằng tắc ráng
Bến nước mờ trong khói thuốc rê.
Đến chợ miền Tây mùa nước nổi
Cá tôm, rùa rắn ngập lối đi
Thăm thú miền Tây là cơ hội
Để lòng say đắm một miền quê.

CHUNG DÒNG

Tôi vẫn thường gối đầu lên lưỡi sóng
Nghe âm vang hơi thở dòng sông
Mỗi giọt nước đều trở nên sống động
Trong tình yêu trải đến vô cùng.
Sông của ngày đầu tôi hai mươi tuổi
Súng quàng vai đứng gác dưới sao đêm
Đường hành quân chân dồn gối mỏi
Ngoái nhìn rưng rưng sông Hậu, sông Tiền.
Sông của những chiều gió lùa nước lớn
Lòng em như sông đổ ngược lên nguồn
Nỗi nhớ nhung theo từng con sóng gợn
Gửi về anh trên ấy – chiến trường.
Sông của dòng phù sa màu đỏ
Máu những chàng trai theo nước xuôi về
Bao thiếu phụ từng đêm vò võ
Trăng khuya xanh xao khắc khoải tiếng tắc kè.
Sông của anh một thời đánh giặc
Sông của em thấp thỏm đợi chờ
Sông của đôi ta kẻ Nam người Bắc
Chung một dòng xuôi lấy máu viết thành thơ.

VẪN CHƯA RỜI KHỎI CHIẾN TRƯỜNG

Đì đùng tiếng pháo vọng về
Chiến tranh bên kia biên giới
Nơi ngày xưa tôi từng tới
Mười năm nắng núi mưa ngàn.
Mười năm da bủng, mắt vàng
Đói cơm, sốt rừng, tóc rụng
Mười năm không rời cây súng
Giữ đất Chùa Tháp bình yên.
Để đất Chùa Tháp hồi sinh
Tôi mất cả thời tuổi trẻ
Đất nước mất một thế hệ
Chẳng ai ghi nợ máu xương.
Chùa xa vọng lại tiếng chuông
Âm u gọi hồn tử sĩ
Rưng rưng nhớ thầm đơn vị
Quá nhiều đồng chí không về.
Mỗi người ở một vùng quê
Chao ơi! Họ còn quá trẻ
Lần đầu rời quê xa mẹ
Một đi không trở lại nhà.
Tôi nhìn về cuối trời xa
Trong ráng hoàng hôn màu đỏ
Bạn tôi hẳn còn ở đó
Vẫn chưa rời khỏi chiến trường