147. THƠ DỰ THI CỦA ĐẬU HOÀI THANH

Đậu Hoài Thanh (sinh năm 1967, quê Hà Tĩnh) là sĩ quan công an, Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam. Thơ chị giàu cảm xúc, thiên về chiêm nghiệm đời sống, ký ức, tình yêu và quê hương, với giọng điệu lắng sâu, giàu nhạc tính.

Chị đã xuất vản các tập thơ: Tiếng thời gian cất điệu (2017), Niềm quê (2018), Hoa Bất Tử tìm miền hư ảo (2019), Hồn cỏ (2020), Lời gió (2023). Đậu Hoài Thanh từng đoạt nhiều giải thưởng cao tại các cuộc thi thơ và âm nhạc.

Chùm thơ dự thi “Xuân Mới” của Đậu Hoài Thanh là những khúc trữ tình lắng sâu viết về mùa xuân trong nhịp sống thầm lặng của người chiến sĩ Công an nhân dân. Từ tình yêu, nỗi đợi chờ, đến những hy sinh không tên trong cuộc đấu tranh gìn giữ bình yên cuộc sống, thơ mang giọng điệu chân thành, giàu cảm xúc, kết hợp hài hòa giữa chất đời và chất lính. Đó không chỉ là mùa của đất trời, mà còn là mùa của niềm tin, của sự thủy chung và khát vọng hướng thiện trong tâm hồn con người.

LỜI CỦA ANH

(Tặng nữ chiến sĩ cảnh sát hình sự)

Em ơi! Nếu một ngày kia anh về lại nơi này
có thể không cùng em trên con đường ngày xưa ngập tràn hoa cúc
bởi anh biết phía trước em cái chết lửng lơ bủa vây bốn phía
nhưng anh sẽ đợi em cho đến khi hơi sức kiệt tàn
cuộc chiến đấu của em
đêm mật phục gió bốn chiều đơn độc
không cơm ăn không một ánh sao trời
những chuyên án lặng thầm trong mưa lầm hiểm nguy đói lạnh
giữa vực thẳm muôn trùng nơi ngách phố tối tăm
bao đồng đội phơi mình trên con đường giành bình yên sự sống
kẻ thủ ác muôn hình muôn mặt nhân gian
anh đã quen với màu áo công an
quen với đêm nay không em và bao đêm anh không còn nhớ nữa
anh chỉ biết đếm sao trời cho tháng ngày xua đi nỗi nhớ
những bông hoa của mùa xuân rực hồng anh để giành chưa hái
đợi em về trong nắng ấm buổi bình minh
đêm nay đêm thứ bao nhiêu lá vườn rơi xao xác
trong góc nhỏ căn phòng lẻ bóng một vầng trăng
anh ôm ấp chiếc khăn len ngày xưa hôn lên từng kỷ niệm
những vì sao trên bầu trời rực rỡ sáng trong đêm
và nếu một ngày mai sau trận đánh trở về
em sẽ thấy căn phòng đêm đêm một ngọn đèn khuya nhỏ nhoi leo lét
nơi anh sống mỗi ngày trong âu lo chờ mong khao khát
đợi em về trong nỗi niềm trĩu nặng ưu tư
anh gọi tên em ngàn lần trái đất lặng thinh chỉ mây chiều xa khuất
những kỷ niệm của ngày xưa anh nâng niu cất giữ chắt chiu
cây đứng suốt bốn mùa nắng mưa sau bao chiều lá rụng
ánh mắt dõi miền xa mong ngóng một bóng hình
nếu một ngày mai sau chuyên án em về
chiếc bình nhỏ nơi phòng em ngày ngày rực tươi màu hoa mới
anh chân thực vụng về chỉ trái tim suốt đời ấm nóng
một tấm lòng rộng lớn thủy chung năm tháng chẳng phai màu
dẫu mười năm hai mươi năm và triệu năm có thể
anh vẫn mãi chờ em qua tháng năm qua muôn kiếp mỏi mòn
nhịp đập trái tim anh như bản nhạc không lời son sắt
nâng bước chân em trên muôn nẻo con đường gian khổ hiểm nguy…

HẠNH PHÚC

(Viết về lực lượng Cảnh sát Phòng chống tội phạm về ma túy)

Người lặng lẽ đi qua bao mùa mưa nắng
bước chân âm thầm canh thức thâu đêm
cuộc chiến đấu không tên không thời gian năm tháng
cho bé thơ trong trẻo giấc êm đềm
tôi hát về người với bao niềm tưởng nhớ
màu áo xanh lấp lánh ánh sao trời
đêm giá buốt vầng trăng mất ngủ
tôi như được ấm lên trong tiếng nhạc không lời
tôi lăn lóc tháng ngày lạc lối đớn đau
trong đêm tối bủa vây bốn bề cạm bẫy
bao lần vùng vẫy thoát ra cơn nghiện nhấn tôi chìm xuống
người đã đến bên trìu mến đỡ tôi lên
người không sợ hiểm nguy không đối đầu ruồng bỏ
nâng tôi lên khỏi vũng lầy nhàu nát bi thương
mở cho tôi con đường trong cơn cùng đường quằn qoại
cảm ơn người một đấng cứu sinh
xin hát về người – người chiến sỹ công an
các anh thức cho chúng tôi được ngủ
các anh hy sinh để vá lành những vết thương còn đang rỉ máu
hạnh phúc nhỏ nhoi yên lặng sáng bên trời…

MÙA XUÂN

Xuân về xao nhẹ gió heo may
họa mi thao thiết hót yêu bầy
Hồ Tây như vẫn còn mơ ngủ
tỉnh dậy sau mùa hương cốm bay
trời xanh như ngọc biếc đâu đây
muôn hoa gieo sắc thắm vơi đầy
em như chim én mang mùa đến
trái chín dâng đầy hương ngất ngây
đất trời như thể người khách lạ
mây trôi trong nắng sớm la đà
em giấu mùa xuân trong đáy mắt
khúc nhạc thầm thì trong gió xa
ong bướm vờn quanh gió nhẹ qua
yêu thương dâng trái đến mọi nhà
nếu anh còn níu mùa thương nhớ
xuân sẽ nở đầy muôn sắc hoa…