Hoàng Minh Thiết (SN 1991) hiện là đại úy, giảng viên Khoa Nghiệp vụ điều tra hình sự, Học viện Cảnh sát nhân dân. Bên cạnh công tác giảng dạy và nghiên cứu chuyên môn, anh dành nhiều tâm huyết cho thơ như một cách ghi lại những rung động lặng lẽ trước đời sống, đặc biệt là những vùng đất còn nhiều gian khó.
Bài thơ “Nuôi em” là một lát cắt giàu xúc cảm về hành trình sẻ chia của lực lượng Công an và đoàn viên thanh niên với trẻ em vùng cao Điện Biên Đông. Không lên gân, không tô đậm khẩu hiệu, bài thơ chọn giọng kể mộc mạc, chân thành, để từ đó làm hiện lên vẻ đẹp ấm áp, nhân hậu ẩn sau kỷ cương và quân phục. “Nuôi em” không chỉ nói về một dự án thiện nguyện, mà còn là lời gửi gắm niềm tin vào những hạt mầm được nuôi dưỡng bằng tình thương và trách nhiệm.
NUÔI EM
Điện Biên Đông gió trời buốt lạnh
Đàn em thơ tới lớp áo không lành
Bữa cơm trưa chỉ rau mà không thịt
Hôm mèn mén nhai vội cùng chút canh.
Các chiến sĩ Công an lòng thơm thảo
Nâng bước em nhỏ bé tới mái trường
Bằng dự án “Nuôi em” cơm có thịt
Bát cơm ngọt chứa vô vàn yêu thương.
Ai đó nói công an khô khan lắm
Quen công việc gắn bó với kỷ cương
Nhưng trái tim người công an rất ấm
Giấu bên trong bộ quân phục kiên cường.
Đoàn Thanh niên Học viện mang nhiệt huyết
Tô vẻ đẹp người Cảnh sát nhân dân
Bao phần quà gửi tới vùng biên ải
Bút, vở, đồ chơi bao em nhỏ rất cần.
Với hành trình “Nuôi em” mang ước vọng
Chiến sĩ mong người em nhỏ vươn mình
Cao lớn hơn ngày hôm nay nghèo khó
Miệng luôn nở những nụ cười đẹp xinh.
Bữa cơm ngon người công an gửi gắm
Em thơ ơi! Học ngoan nhé, thành tài
Hai mươi năm sau này ta gặp lại
Biết đâu thành người đồng chí kề vai.