143. THƠ DỰ THI CỦA NGUYỄN ĐỨC HẬU

Nguyễn Đức Hậu (bút danh Nam Thiên Phú, sinh năm 1997) là gương mặt thơ trưởng thành từ không gian làng quê đồng bằng Bắc Bộ. Anh theo học Khoa Viết văn – Báo chí (tiền thân Trường Viết văn Nguyễn Du), Trường Đại học Văn hóa Hà Nội (2015–2019), hiện là biên tập viên mảng Chứng khoán của Trang thông tin điện tử Người Quan Sát.
Bắt đầu sáng tác thơ từ năm 2011, Nam Thiên Phú đã giành nhiều giải thưởng văn học: Giải khuyến khích Trình diễn thơ – Cuộc thi Tài năng sinh viên các trường nghệ thuật (2017); Giải Ba Tác phẩm đầu tay của tổ chức Du Tử Lê (Hoa Kỳ, 2018); Giải Tư Cuộc thi sáng tác văn học Tạp chí Văn nghệ Xứ Thanh (2018); Giải Nhì Cuộc thi thơ Mùa Xuân và Đất nước (2019); Giải Ba Cuộc thi thơ Tổ quốc và Mẹ (2020–2021); Giải Nhì Viết cho em từ cửa biển (2021); Giải Ba Cuộc thi thơ Sống và Hy vọng (2021–2022); Giải Tư Cuộc thi thơ Tạp chí Văn nghệ Quân đội (2021–2022) và Giải C Cuộc thi Thơ ca và Nguồn cội (2025).
Chùm thơ dự thi tiếp tục khắc họa một giọng thơ nặng phù sa, giàu ám ảnh về đất đai, ký ức và những đứt gãy âm thầm của đời sống nông thôn đương đại.

ĐỒNG BẰNG

Những cạch thồ xiêu vẹo dọc triền sông
Mùa cạn nước theo người đi hái đất
Một cái cây cắm vội đầu bờ
mười năm sau bóng tràn lên xóm bãi
Làng tôi ngoi lên từ mặt ruộng
bẵng đi nơi ấy em gả chồng
Mười năm tôi không về thái ấp
Bão làng nửa trận là xong
Một nửa đưa người ra đồng
Một nửa chờ người quay lại
Em đã già hơn mẹ
Còn mẹ không thể già hơn
Thái ấp của em – một hạt giống nằm mơ nhiều thóc gạo
nền đất trước nhà
đống rơm hai mùa thay áo
tuổi thơ tôi ám khói
con nghé non chóp chép đến cuối đời
cạch thồ đã treo gác bếp để bồ hóng ướp mình
hạt gạo trong hũ nằm mơ vỏ trấu để ra đồng lần nữa
châu thổ phì nhiêu ơi họ lấy liềm đào lúa
rồi một đêm nhang khói gọi nhau về
tôi xa quá mười năm không gặp mẹ
bóng cây già bồng gốc một lối quê
đêm bão qua cánh đồng co thắt lại
bát cơm đầy tạ ơn đất âm dương
khấn người gió sương khấn người xa xứ
tiếng cạch thồ vẫn đi về trong gió
trong mênh mông còn đắp đất đồng bằng.
16/1/2026

 

LY THÂN

Mùa thu tạt qua những gốc rạ cuối làng
phúng viếng ba tháng hè hạnh phúc
chân trời như muốn khóc
gió thổi rạc qua đây
Người tạ ơn đất rồi đi
bỏ lại thanh xuân xơ xác
trong nhát cuốc mười năm chưa vỡ đất
tôi cúi đầu trước tòa án mùa thu
vành móng ngựa cỏ may cài song sắt
cơn mưa về chắp bút
một phác thảo tan tành
Ngọn gió thu vẫn hạnh phúc qua đường
vẫn trêu ngươi hai người không hạnh phúc
những ngôi làng hiếu học
rỗng dần từ bên trong
những ô đất biết cười
lặng in vào phiến lá
gian nhà xây đón gió
gió trêu người quanh năm
Một đứa con là lộc của cánh đồng
chia thế nào trong buổi chiều ám khói?
Cỏ ơi! Ta xin nốt lần này
bao dung những trần gian nhiều chuyện
những đắng cay bàn chân qua bờ ruộng
một lá cỏ còn buộc đầy gót trâu
Người cầm cuốc gạt bùn nâu
cơn mưa cúi mặt còn đau chân trời
mùa thu vỡ một tiếng cười
tôi đứng dậy giữa vùng đất ướt
nghe tiếng cỏ nhắc thầm:
Khi anh ly dị cánh đồng
con anh ở lại gió bồng trên tay!
31/7/2025