142. THƠ DỰ THI CỦA HƯƠNG CỎ

“Mùa trôi” là bài thơ giàu chất mộng và ký ức của Hương Cỏ, bút danh của Nguyễn Thị Kinh Sơn – một giáo viên đang sống và làm việc tại Lâm Đồng. Thơ Hương Cỏ nhẹ, chậm, thấm, thường đi từ những rung động rất khẽ của tuổi thơ, mùa xuân, ký ức và nỗi nhớ. Trong “Mùa trôi”, thời gian hiện lên như một dòng chảy mềm, nơi con người đối thoại với chính mình, với những gì đã qua và đang lặng lẽ rời xa.

MÙA TRÔI

Em vừa thả mùa đi qua song cửa
có nỗi nhớ rơi phía cuối vườn
em vẽ vào những vần vũ thời gian
thấy xanh lên màu ký ức.
Tuổi thơ vỗ cánh trong thổn thức, theo bóng chò nâu xoay không dối gian
Mùa xuân đánh thức con chim sâu nhả sợi tơ vàng
cánh hoa ban
đêm qua hờ khép mở.
Trái tim em còn ở đó
Hay đã về đâu?
Ngoan thương ơi về đây! Mùa xuân đã lên màu
mang hơi ấm gửi vào cơn gió chiều tịch mịch
ai còn giữ cho em đầy hương cổ tích
đựng trong khoảng trống không lời
Mùa vẫn trôi …