Khuê Việt Trường là nhà văn, nhà thơ trưởng thành từ phong trào sáng tác trẻ đầu thập niên 1990, hiện là Chi hội trưởng Chi hội Văn học, Ủy viên Ban Chấp hành Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Khánh Hòa. Anh có đóng góp bền bỉ cho văn học thiếu nhi, truyện ngắn, ký – tản văn và thơ.
Trong hành trình sáng tác, Khuê Việt Trường ghi dấu ấn với truyện ngắn “Tí Lai”, “Tiếng đàn mù”, “Chị Hòa yêu dấu”, tập truyện thiếu nhi “Con còng gió mái xanh”, ký sự “Những đứa trẻ ở Vườn Dương” và “Đà Lạt anh yêu em”.
Về giải thưởng, ông từng nhận Giải B Văn học Nghệ thuật tỉnh Khánh Hòa, Giải C Văn học Nghệ thuật tỉnh Khánh Hòa, Giải C Văn học Thiếu nhi lần I (Nhà xuất bản Kim Đồng), Giải thơ của Tạp chí Nha Trang, Giải thưởng “Một chuyến đi” của Báo Thể thao & Văn hóa, Giải truyện ngắn “Tác phẩm Tuổi xanh” của Báo Tiền Phong, Giải Ba truyện ngắn mini của Báo Sóng Nhạc, Giải truyện ngắn của Tạp chí Đất Quảng và Giải Khuyến khích cuộc vận động viết về Hà Nội của Báo Thanh Niên.
Chùm thơ dự thi của Khuê Việt Trường gợi không gian ký ức gia đình, quê hương, những chuyến trở về lắng sâu cảm xúc, giàu chất tự sự và hoài niệm.
NHỮNG CHUYẾN BAY Ở ĐÓ
Em lên chuyến bay vào buổi chiều ở San Francisco
Chuyến bay dài, chuyến bay sẽ quá cảnh ở Seoul
Qua ô cửa kính, những đám mây mờ không thấy đất
Lâu lắm rồi em mới trở về, có phải không?
Lâu lắm rồi, như thể mùi đất ngày ba khai hoang
Ngày mẹ gieo những hạt giống ươm trồng
Ngày nắng thơm reo trên con lộ
Những bông hoa xuyến chi e thẹn lay lay
Lâu lắm rồi, những bếp lửa đun bằng cây khô nhặt trong vườn
Đĩa rau luộc là những ngọn rau hái bên bờ ruộng
Là nỗi nhớ hằng hằng, nỗi nhớ Tết đó thôi
Nỗi nhớ Tết bà nội quét rác vào nhà
Nỗi nhớ Tết đêm thanh vắng nghe tiếng chuông chùa báo vọng
Đợi tia nắng đầu năm họ hẹn ở bụi chuối già
Đợi tiếng gàu va thành giếng hỏi thăm những giọt nước ngày đầu năm
Lâu lắm rồi, phong bao lì xì màu rất đỏ
Đôi hài cong, chiếc áo dài cũng rất đỏ đầu năm
Lâu lắm rồi, để ngủ ngoan trong sáng mùng một thơm mùi cây cỏ
Bỏ mọi lãng quên, chỉ nhớ trùng phùng
Chuyến bay đưa em về vời vợi đường xa
Chuyến bay mang em về giữa mùa lúa đang thơm, những bông lúa đang ngậm sữa
Chuyến bay đưa em về để cùng thả cánh diều bay trên bầu trời xanh lắm
NGHE NHƯ CÓ NHỮNG BƯỚC CHÂN VỀ
Những tiếng còi tàu gọi vọng ở sân ga
Như đưa tiễn, như hẹn người trở lại
Dường như có những bước chân về
Trong tiếng gió len qua những hàng cây đang chao lá
Mùa rất lạ như thể ươm trong nỗi nhớ
Bữa cơm quen so đũa đủ mặt người
Bữa cơm rau mà ở đó tiếng cười
Ai khéo gọi: Tết- ừ Tết về ngoài ngõ
Ai khéo gọi qua hàng rào dây leo xanh lắm
Cùng hàn huyên chuyện con cái, chuyện chợ đông
Mua vài chậu bông tô điểm sân nhà
Mua cây chổi mới gom lá vàng đang rụng
Ờ, lạ lắm, dẫu gió đang se sẻ thổi
Tiếng xe lăn bon mãi trên con đường
Mà mẹ nghe có tiếng chân bước ai về
Mà ba nghe cả tiếng gọi rất thầm
Con bướm lạ chao vào sân gọi mật
Ngày tháng cứ trôi về hư hao thềm gạch cũ
Cùng ngồi bên nhau kể chuyện ngày qua