Thượng úy Nguyễn Đỗ Văn Quốc (sinh năm 1995), quê Điện Bàn, hiện công tác tại Phòng Công tác chính trị, Công an TP Đà Nẵng, là hội viên Hội Nhà văn TP Đà Nẵng. Anh từng xuất bản tập truyện ngắn “Màu vẽ cuộc sống” (2016) và đạt nhiều giải thưởng văn học viết về hình tượng người chiến sĩ CAND.
Bài thơ “Đĩa sắn A Vương” là lát cắt mộc mạc, ấm áp về tình quân dân nơi vùng cao, nơi miếng sắn nóng giữa bếp hồng trở thành ký ức nghĩa tình, nuôi dưỡng niềm tin và trách nhiệm của người chiến sĩ trong gian khó.
ĐĨA SẮN A VƯƠNG
Sáng Avương, sương còn vương núi,
Bếp củi hồng ủ ấm một vùng cao.
Trên mâm gỗ, đĩa sắn vừa nhấc nồi,
Khói mỏng bay, thơm cả lối đi vào.
Sắn mới chín, mềm tay còn nóng lắm,
Thơm nhẹ nhàng như nắng sớm ban mai.
Vị ngọt bùi, ấm áp chuyền tay,
Là tấm lòng dân bản gửi chiến sĩ.
Chiến sĩ Công an ngồi bên thềm đất ướt,
Áo lấm bùn, tay dính vữa vôi quen.
Miếng sắn nóng nuôi lòng thêm vững,
Ấm bụng rồi, lại tiếp tục vào ca.
Ngoài kia gió vẫn lùa qua sườn núi,
Nhưng bếp hồng thì chẳng tắt bao giờ.
Đĩa sắn giữa chiến dịch Quang Trung ấy,
Giữ ấm lòng, thắm đậm tình quân – dân.
Mai mái nhà dựng xong sau bão lũ,
Ngói mới lên, khói bếp vẫn bay quen.
Đọng lại mãi trong lòng người chiến sĩ,
Đĩa sắn A Vương – nghĩa tình không quên.