126. THƠ DỰ THI CỦA PHÍ VĂN THANH

“Mảnh đạn còn mang theo những tháng năm”… là bài thơ lắng sâu về hậu chiến. Không kể chiến công, tác giả đi vào những vết thương âm thầm, nơi mảnh đạn còn trong da thịt, những giấc ngủ chập chờn, ánh mắt người vợ và cái ôm “anh đã về” giản dị mà nhói lòng. Từ nỗi đau riêng của người lính, bài thơ mở ra ý nghĩa lớn lao, đó là sự hy sinh lặng thầm đã nở hoa bình yên cho các thế hệ sau.

Trung tá Phí Văn Thanh là cán bộ Cục An ninh mạng và phòng chống tội phạm công nghệ cao, hiện đang là nghiên cứu sinh tại Đại học Delhi, Ấn Độ.

MẢNH ĐẠN CÒN XUYÊN QUA NHỮNG THÁNG NĂM

Bố gửi lại tâm hồn nơi gió cát
Những đạn bom chinh chiến đã in hằn
Mảnh đạn còn xuyên qua những tháng năm
Chiến trường ấy bố một thời oanh liệt
Viên đạn cũ nay đã thành da thịt
Bố mang về dâng hiến cho quê hương
Mẹ ngồi nhìn âu yếm với xót thương
Và lặng lẽ rơi từng dòng nước mắt
Bố cười hiền với chiếc ôm thật chặt
“Anh đã về” dung dị biết bao tình
Những ngày dài chinh chiến với điêu linh
Bố giữ lại đớn đau trong giấc ngủ
Đêm chợt tỉnh giật mình nghe gió rú
Đồng đội kêu la hét những đêm trường
Bố lặng nhìn theo những hơi sương
Bình yên thế. Mà đớn đau vẫn thế!
Con lớn lên trong những ngày yên ả
Đất nước vui tươi đẹp đến muôn nhà
Đớn đau ấy trổ xanh lành trăm ngả
Bình yên nở xuân rạng những mùa hoa…