125. THƠ DỰ THI CỦA PHƯƠNG BÌNH

Phương Bình (Đỗ Nguyễn Phương Bình), sinh ra và lớn lên ở miền nắng gió Ninh Thuận (nay thuộc Khánh Hòa), hiện là giáo viên Ngữ văn THCS. Đến với thơ từ tình yêu văn chương học trò và những trải nghiệm đời sống bình dị, thơ Phương Bình giàu cảm xúc gia đình, ký ức làng quê và chiều sâu nhân sinh. Chùm thơ dự thi là tiếng nói chân thành về nguồn cội, về sự trưởng thành đi lên từ những điều giản dị nhất trong đời sống thường ngày.

MẸ

gánh nắng mòn vai áo
liêu xiêu con đường vết di sương sớm
mấy mươi năm ai nhớ cuộc thăng trầm
nụ cười chân chim
thời con gái Mẹ gửi lại
hôm qua.
Ai đếm nổi những lần Mẹ buồn khi đôi bàn chân con trượt ngã
con đường con đi cụt lối những khờ dại lỗi lầm …
Chưa bao giờ con hỏi thăm
niềm vui Mẹ ở đâu?
sáng nay?
trưa nay?
hay tối nay niềm vui đang ở nghóc ngách nào?
… chỉ lo chăm bẫm cuộc hẹn với cô gái mà cô ta cứ làm con đau khổ
chỉ lo lao mình theo cuộc chơi cùng đám bạn thâu đêm suốt sáng
chỉ lo cái hình hài chau chuốt tự mình lòe thiên hạ
lừa bịp cả “cái tôi” Mẹ cho.
lo cho cái lí tưởng ngông cuồng rồ dại cho đến khi tất cả vụt tan
mọi thứ im bặt…
quay lưng đi và chối từ con
trống trải, cô đơn, tuyệt vọng…
đến nổi cái bóng cũng ngủ vùi trong cơn say đêm triền miên ác mộng.
Chỉ có Mẹ bao dung gánh nắng hong khô và tái sinh ánh sáng niềm tin
chỉ có Mẹ đối diện ánh mắt mưu sinh hiền từ an nhiên số phận
chẳng bao giờ quay lưng
hay khước từ quá khứ của con.
Cảm ơn Mẹ
cảm ơn hình hài Mẹ ban cho
và những ân cần trìu mến
nắng mai lên
con thành người.

MÙI RƠM

Ta đã đi qua biết bao con đường ngã rẽ
Nhưng…
không phải con đường nào cũng có sợi rơm vàng ươm nắng
để ta lục tìm miền lúa chín
rừng rực gió tháng ba
da cha rám nắng những đường cày
ngạt ngào quê hương mùa gặt…
Ta đối diện đêm bóc trần suy tư
hỏi những sân phơi mùa chang chang nắng
có nghe giọt mồ hôi rơi ướt buổi trưa trên áo
có nghe miền trăn trở của hạt thóc ươm vàng vị mặn tháng năm?
Ta đối diện mình tự vấn
Có thấy nụ cười của Mẹ vừa đủ vết chân chim …?
Ta từng nhiều lần dấn bước chân phiêu lãng
nhưng không phải chuyến lang thang nào ta cũng vô tư
Và vô ngôn đến độ tưởng chừng vô thanh vô cảm …
Để đến một ngày
tất cả cảm xúc nảy mầm từ những bước chân ngược chiều gió ưu tư
và trưởng thành theo con đường mẹ mòn gót xiêu vai gánh xôi ủ mặt trời
đôi tay cha sần sượng tháng năm vết cuốc chiều loang lỗ ướt mồ hôi…
nuôi bốn anh em ăn học tới nơi tới chốn.
Bất chợt nhận ra
Ta lớn khôn từ những điều bình dị nhất.
Im nghe lời ru một sớm
Tháng ba ngòn ngọt mùi rơm đốt đồng.