Bùi Xuân Tứ (bút danh Miền Sơn Cước) là tác giả sinh sống và làm việc tại xã Ngọc Liên, Thanh Hóa. Chùm thơ dự thi của anh lặng lẽ mà ám ảnh, viết về đói nghèo, ký ức gia đình, sự mai một của bản mường và nỗi trống vắng tinh thần của con người trước thời gian. Thơ Miền Sơn Cước tiết chế ngôn từ, thiên về chiều sâu cảm xúc, lấy tiếng ru, tiếng chiêng và khoảng lặng làm trục biểu đạt…
LỜI RU GIÁP HẠT
Tháng ba
cái đói đi chân trần
len qua bếp lửa
Mẹ quay mặt vào đêm
đếm từng tiếng thở dài
Ngoài kia
nương ngô chưa kịp xanh
cây lúa nghẹn đòng
Con lớn lên
từ củ Mài
đào sâu trong đất
Có những đêm
mẹ ru con
bằng tiếng nấc
ru qua giáp hạt
Rồi con đi
một đêm không trăng
mang theo
lời ru buộc vội
Chiều nay
con cúi xuống
giữa mùa giáp hạt
của lòng mình
gom lại
những món nợ chưa thành lời
Mẹ ơi
nếu còn một lời ru
xin ru con nhỏ lại
để con biết đói
mà thương.
Ở LẠI VỚI MƯỜNG
Tôi đã đi qua
những con dốc không còn in dấu chân mình
đi qua bậc thang đá
rêu mọc kín tên người
Những câu xường
rơi dọc đường đi
không còn ai nhặt
chim cũng thôi thuộc lời
Tôi đã đi qua
tiếng chiêng lặng vách núi
như mùa hội bị quên
Những đứa trẻ
gọi nhau không phải tiếng mường mình
bậc cầu thang nhà sàn
không còn biết đếm bước người
Tôi mang theo gì
ngoài tiếng ru gãy giữa đêm
ngoài một tiếng chiêng côi
mắc kẹt trong ngực
Nếu một ngày
mường chỉ còn trong sách
trong bảo tàng
trong lễ hội dựng lại
thì xin đừng gọi đó là mường
Mường là nơi
có người nhớ đường về
có tiếng ru biết tìm tai trẻ nhỏ
có chiêng vang vì người sống
không phải vì người chết
Tôi không giữ được ai
cũng không níu được thời gian
Tôi chỉ để lại
những câu chữ này
như hòn đá kê chân cột
dưới mái nhà đang nghiêng
Ai còn đứng lại
xin tựa vào mà nghe
tiếng mường
chưa tắt
KHOẢNG TRỐNG MÙA XUÂN
Con về thăm lại nhà xưa
Cây mận già trổ hoa trước ngõ
Lối nhỏ cỏ hoang
Cánh cổng khép hờ
Bậc đá đầy rêu
Không dấu chân người
Máng nước khô
Mái nhà dột gió
Chỉ còn khoảng trống
Nghe xuân đi rất khẽ
Còn đâu dáng Cha
Ngồi rít điếu thuốc lào
Nhả khói vào sương sớm
Như mây rơi xuống hiên nhà
Cái nỏ treo nghiêng
Cái nơm úp cạn mùa
Không cha trở nên xa lạ
Cầu thang nghiêng
Về phía không người
Con muốn gọi
Một tiếng cha ơi
Nhưng tiếng gọi
Rơi xuống bậc thềm
Vỡ
Chỉ còn im lặng
Con bước đi
Sau lưng nặng trĩu
Mùa xuân đã về
Cha ở phía nào của gió?