Chùm thơ “Xuân ở lại bên đồn biên giới – Xuân gõ cửa mạch rừng – Mùa xuân ở lại trên vai người” của Plênh Pơloong mang giọng điệu lặng sâu, bền bỉ, đặt mùa xuân vào những không gian không rực rỡ mà bền gan: đồn biên giới, mạch rừng, vai áo người vùng cao. Thơ không miêu tả xuân như khoảnh khắc lễ hội, mà như một trạng thái gìn giữ: giữ bình yên, giữ rừng, giữ niềm tin của bản làng. Hình ảnh người lính, người dân miền núi hiện lên mộc mạc, âm thầm, với thứ ấm áp đến từ trách nhiệm và tình yêu quê hương.
Pơloong Plênh (sinh năm 1986), người dân tộc Cơ Tu (Ka Tu), hiện công tác trong lĩnh vực văn hóa tại Tây Giang, Quảng Nam. Thơ anh gắn chặt với núi rừng Trường Sơn, với đời sống cộng đồng và tinh thần biên cương, giàu chất suy tư, ít phô trương nhưng bền dư âm.
XUÂN Ở LẠI BÊN ĐỒN BIÊN GIỚI
Xuân không nở trên cành hoa rực rỡ,
Mà thức cùng đồn gió lạnh cuối ngàn mây.
Người lính trẻ giữ mùa trong mắt núi,
Để bản làng yên giấc mỗi đêm dài.
Tình yêu gửi qua khe rừng hun hút,
Bằng ánh đèn khuya vá lại sương mù.
Có những lá thư chưa kịp nói hết,
Đã tan vào sương sớm biên thùy thu.
Xuân đi ngang qua đôi giày lấm bùn,
Nghe đất thở dưới từng bước tuần tra.
Mỗi dấu chân là một lời thề lặng,
Giữ bình yên bằng tuổi trẻ đi qua.
Người không gọi tên mình trong lễ hội,
Chỉ lặng im khi pháo nở nơi xa.
Xuân ở lại trong bàn tay giữ súng,
Ấm hơn đào là ánh mắt quê nhà.
XUÂN GÕ CỬA MẠCH RỪNG
Xuân không đến bằng sắc hoa vội vã,
Mà bằng tiếng rừng khẽ trở mình sau sương.
Giọt nắng đầu mùa rơi trên vai núi,
Đánh thức mạch đất âm thầm chảy ngược thời gian.
Con suối già bỏ lại mùa đông rét buốt,
Học cách cười trong veo giữa đá ngàn.
Lá non hé như lời người mẹ dặn,
Giữ ấm lòng mình trước gió nhân gian.
Khói bếp vẽ xuân lên mái Gươl trầm mặc,
Hạt lúa nương nghe đất gọi tên mình.
Bước chân người lẫn vào hơi thở núi,
Xuân ở đây là rừng còn xanh.
MÙA XUÂN Ở LẠI TRÊN VAI NGƯỜI
Xuân không nở trên cành đào phố thị,
Mà đậu trên vai áo bạc sương đêm.
Người vùng cao mang xuân qua dốc đá,
Gùi yêu thương lặng lẽ suốt bao miền.
Tiếng chiêng thức giấc trời mây cũ,
Nhịp tim làng dội vào đá, vào cây.
Mỗi nếp nhăn là một mùa đã sống,
Mỗi ánh nhìn một mầm xanh dựng dậy.
Xuân ở lại trong bàn tay chai sạn,
Giữ rừng sâu như giữ mạch máu mình.
Khi người còn tin vào bếp lửa,
Thì mùa xuân còn ấm giữa ngàn xanh.