Bằng Lăng (tên thật Lê Minh Tân, sinh năm 1964) là hội viên Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Vĩnh Long. Thơ ông mang giọng điệu trầm lắng, giàu chất phù sa và ký ức quê nhà, thường men theo nhịp chảy của thời gian, dòng sông, bờ bãi để chạm tới những tầng sâu của cảm xúc bản quán.
Ông là tác giả các tập thơ: Lặng lẽ phù sa (2004), Xóm nhỏ (2011) và nhiều chùm thơ được trao giải tại các cuộc thi văn học nghệ thuật của tỉnh Vĩnh Long.
Chùm thơ dự thi lần này tiếp tục khắc họa không gian Nam Bộ với hơi thở hiền hòa của đất, nước và con người, nơi quê hương hiện lên như một miền ký ức sống động, bền bỉ và thấm đẫm yêu thương.
MEN THEO HƠI THỞ THỜI GIAN
Trong veo
trái rụng sau vườn
lá lắc lay mơn man gió
con rạch sau nhà chập chạo tiếng lùa cá xôn xao chao vào những bước chân dặm dấu
tôm cá ê hề rột rẹt giỏ tre
Men theo hơi thở thời gian
ngậm nghe
tiếng quê đau đáu
túc tắc võng đưa rắc rai câu vọng cổ phía nhà ai chấp chới
nắng chan đong tràn
ý niệm đơn sơ
Hàng lu mái bên thềm thắm đẫm những cây mưa
giọt mưa an nhiên như rơi từ quá khứ
giọt mưa nối trời và đất
ngày hôm qua và ngày hôm nay
Men theo hơi thở dòng sông
thời gian vừa chín tới
hạt phù sa im thinh đậu vào bờ bãi
trở mình thành quê hương
Men theo bãi bờ non tơ len qua những xáo trộn ban sơ
Xẽo Vàm Lung Trấp
những dấu chân ám màu phèn bám sâu vào đất
vệt bùn ửng màu từ phía hồng hoang
Sợi khói mong manh ấm vạt đồng xanh
con Trâu cổ vùi bùn ngóng gió
con Chàng chài diêm dúa trầm ngâm trên sào đước
soi bóng mùa đi
Soi vết tuổi mơ ngọt ngào trên xao xuyến chờ mong
soi dấu vệt bùn khô khắc trên cột hàng ba mùa nước nổi
soi hằn nếp nhăn suy tưởng xuyên đêm khắc khoải
soi những khát khao trên mênh mang thương nhớ cánh đồng
Lao xao
bụm nắng quê nhà
nắng óng thơm từng lọn tóc tơ thơ trẻ
nắng nhánh lên mái đầu hừng hực lửa
nắng mềm trên sợi tóc phai
Men theo hơi thở thời gian
mùa về trên cánh đồng vừa chín tới.
TRÀ VINH
Về phương Nam xuyến xao màu nắng
nắng óng trên da nắng lóa môi cười
men theo giồng cát vào thăm phum sóc
bẻn lẻn khóe nhìn… “ Tâu na Bòn ơi ”
Đê mê lạc vào huyền hoặc vũ điệu Apsara
những ngón tay non búp sen mềm mại
trầm mặc mái chùa cong
bao dung dòng sông Mẹ
mạch sống hiện sinh trong điệu múa thanh bình
Ngân ngấn phù điêu lấp loáng ráng chiểu
bầu trời mông lung trong vòm xanh cổ thụ
giọt chuông loang thấm vào không gian tịch mịch
ánh nắng xanh soi thấu trang kinh
Như lạc rồi lạc vào phía ban sơ
rộn ràng nhạc Ngũ âm tưng bừng lễ hội
hơi thở của đất trời
trong veo ngụm nắng
trong an lành lay láy mắt em thơ
Hàng Thốt nốt vươn cao trên giồng đất hiền hòa
những dấu chân Sa di như bước ra từ trang sách
trong vô thức chứa chan ngàn tàng thức
mặt trời hóa sinh trong giọt sương mai
Rồi để thương để nhớ khúc Dù kê
Điệu Chằm riêng Chà pay thủ thỉ
Chôl Chnnăm Thmây rộn ràng mừng năm mới
Mắc nợ môi cười
Vương vấn miền thương.
HƠI THỞ QUÊ HƯƠNG
Đi đâu cũng nhớ
mùa gió quê nhà
Gió rong rãi trên cánh đồng mùa gặt
gió mơn man luống cải vàng hoa
tuổi thơ ngọt ngào cõng gió trên vai
vút theo cánh diều bắt nắng
gió quê đượm nồng tóc khét
cuộn tròn giấc ngủ đụn rơm
Đi đâu cũng nhớ
hương gió quê nhà
gió nồng nàn mang thương nhớ con trai
gió dịu dàng trao đợi chờ con gái
Người chiến sỹ đêm đêm đứng gác
gió ru khúc vọng đồng bằng
Gió rộn ràng trong trời biển mênh mông
ấm dấu chân người trên lao xao triền cát
gió êm đưa những con tàu mãi mê níu chân trởi bát ngát
gió ươm khát vọng xanh màu
Gió vỗ về từng đợt sóng lao xao
mùa chướng non thương từng dáng áo xanh in trên bờ bãi
gió quyện hòa giồng cát vỗ về phum sóc
gió nôn nao bếp ấm sớm mai hồng
Đi đâu cũng nhớ
ngụm gió quê nhà
âm vang tiếng quết bánh phồng thoảng hương cốm dẹp
xào xạc tiếng chổi tre Mẹ vun lá mai trong con Bấc muộn màng
khói thơm đêm trừ tịch
từng giọt chuông huyền lan trong gió bâng khuâng
Đi đâu cũng nhớ
ngọn gió quê nhà
gió xuyên xuốt dọc chiều dài đất nước
gió miên man từng trang sử hào hủng
Người chiến sỹ đêm đêm đứng gác
tựa vào
Hơi thở Quê hương.