116. CHÙM THƠ DỰ THI CỦA VÕ VĂN TRƯỜNG

Võ Văn Trường là nhà thơ, nhà báo, hội viên Hội Nhà báo Việt Nam, hiện làm việc tại Báo và Đài PT-TH Đà Nẵng. Anh đã xuất bản nhiều tác phẩm như: Kỷ vật của cha, Miền cư xá, Khoảng sân đất, Sương khói bên trời…
Thơ Võ Văn Trường mang giọng điệu trầm lắng, đậm hơi thở làng quê, gắn với đất đai, mùa vụ, ký ức nông thôn miền Trung. Chùm thơ dự thi lần này tiếp tục thể hiện một cái nhìn nhân hậu, bền bỉ với những phận người bần nông, với cánh đồng, dòng sông và miền núi Trà My như một không gian văn hóa sống động và ám ảnh.

XUÂN SỚM

Là biền bãi nương nà phía dòng sông lấp lóa
Nhấp ngọn heo may nghe xuân sớm đang về
Vùng cỏ non thay bao lời hoa mỹ
Chỉ mặt trời…hiểu mặt đất bao dung.
Những ngôi làng đã qua mùa lụt lội
Có vệt bùn ghi dấu bão giông
Có em xưa chỉ lời thề hoa cỏ
Mà ngây ngô người đợi đến bây giờ.
Biền bãi mùa xuân bao đời vẫn thế
Vắng em về gốc rạ rất cô đơn
Mà nhớ cánh cò rắc từng chùm mây trắng
Rặng núi xa xanh giấu điều ước một người.
Nơi ấy bây chừ chắc phố thị xôn xao
Xin đừng níu người quê tôi nhé
Về đi em…cánh đồng trưa thổn thức
Từng thớ cày nhớ bước chân quen.
Biền xuân có mẹ trông đầu ngõ
Thắt ruột dòng sông, nghiêng về phía cánh đồng./.

BẦN NÔNG

Tôi nghe gốc rạ cánh đồng ùa chạy vào xuân
Vết bùn dắt hương trinh hoa cỏ
Mơn man hơi thở nếp bầu
Những hạt thóc trôi qua…mười hai cơn bão.
Tôi nghe đàn bò giẫm nắng ngoài hiên
Tiếng nghé ọ mùa đông nghẽn lại
Những cựa cằn bão giông
Di cảo từ mùa xuân năm trước.
Tôi nghe niềm tin mọc giữa đồng lúa – cỏ
Đợi ánh mặt trời đứng lại ban trưa
Đợi cánh cò không gian quê kiểng
Núi cao trăng mật đất bùn.
Tôi nghe những cây cải đợi hoa
Mãi bướm ong không về trời nữa
Thôi nôi lời ru cơn bấc
Lối gầy đầy nhớ bến xưa.
Tôi nghe gié lúa chắt chiu mưa nắng
Giọt mồ hôi thẫm lại vai sờn
Gió mòn vẹt gót đường trơn
Trật trầy chua, phèn, lợ, mặn.
Tôi nghe cánh đồng trở rạ
Con trăng lõi bóng đường cày
Giấc mơ một đời chắt bóp
Thương về hai chữ… bần nông./.

GHI Ở TRÀ MY

Mưa mặc định phía tôi ngồi một nửa
Rượu rừng hâm nóng cả tiếng chiêng
Em vào hội ánh mắt như con suối
Cõng cả mùa màng, ngực nở với eo thon.
Ngày trốn nắng và em cám dỗ
Ai vấp vào cơn say mê ly
Tôi vấp vào tôi chiều Trà My ngày cũ
Tóc dài trôi như mưa.
Có em trăng đêm thôi không tròn
Điệu ru Cadong anh nghe lời hơi thở
Bóng núi đè chầm chậm xuống hoàng hôn
Đá sắc cứa chân ngày em thiếu phụ.
Anh với tay đếm màu sương khói
Quên điều lặng im chưa nói ở ngực mình
Quên cánh chim qua sông mưa cứu rỗi
Mặc định phía tôi ngồi, mưa chẳng thể qua sông.
Ngày vui rộn ràng và em nông nổi
Cho anh ngồi xích lại với Trà My
Để mường tượng lá bùa yêu của núi
Mỗi lần gọi tên… lễ hội sẽ quay về./.