111. THƠ DỰ THI CỦA HOÀNG THỊ HIỀN

Nhà thơ Hoàng Thị Hiền (bút danh Hoàng Hiền, Kỳ Giang) sinh năm 1990, người Tày, quê Cao Bằng; hiện là biên tập viên – phóng viên Đài Tiếng nói Việt Nam, hội viên Hội VHNT tỉnh Thái Nguyên và Hội VHNT Các dân tộc thiểu số Việt Nam. Thơ và văn xuôi của chị giàu cảm thức miền núi, kết hợp chất trữ tình bản địa với nhịp điệu thời sự, từng giành nhiều giải thưởng văn học chuyên ngành .

Hoàng Thị Hiền đã xuất bản các tập sách: Sóng ngược và Gửi trăng về núi, đồng thời giành các giải thưởng gồm: Giải C cho tập truyện ngắn

Gửi trăng về núi, Giải Ba cuộc thi thơ Nhịp điệu mới, Giải Khuyến khích cuộc thi thơ của Tạp chí Văn nghệ Hòa Bình,

Giải Ba cuộc thi Thơ hay 2023 và Giải C cho trường ca Những khúc hát của lửa.

Chùm thơ dự thi thể hiện rõ hai mạch cảm hứng song hành, một bên là hiện thực nóng bỏng của cuộc chiến chống tội phạm, ma túy trong “Chuyên án phút giao thừa”; bên kia là chiều sâu văn hóa – tâm linh, đời sống cộng đồng miền núi trong “Mặc chiếc áo mới biết soi lại mình”. Ngôn ngữ tiết chế, hình ảnh giàu ám gợi, thơ Hoàng Thị Hiền hướng tới giá trị bình an, nhân bản và niềm tin vào mùa xuân của con người.

CHUYÊN ÁN PHÚT GIAO THỪA

Ngày như nước xuống thác
Chịu khoét mắt cây không chịu soi mắt người
có mấy ai bụng thẳng ruột ngựa
nên mùa xuân cũng muôn mặt khóc cười
Chuyên án phút giao thừa
Bóc mặt nạ doanh nhân
Cửa hang luôn có con rắn độc ẩn mình
những sợi tơ ngang tàng đón đưa kẻ liều vào ổ nhền nhện
Mắt xích xuyên quốc gia vươn bạch tuộc nhiều vòi
giữa trắng đen đi tìm người có bàn tay sạch
Chuyên án phút giao thừa
pháo hoa khắp nơi rộn ràng
boong- ke bất ngờ sụp đổ
ông trùm đeo còng lộ diện giữa sương mù
Ngày anh ra đi
bồ câu bay trong mắt con thơ
vợ tiễn chồng bữa cơm chiều bỏ dở
sóng lòng dâng cầu bình an là đủ
bình an kê bằng lửa
ngày trở về anh không dám hứa
để vùng đỏ biến thành vùng xanh
từng bước xóa tên bản đồ ma túy
Ba trăm sáu mươi lăm ngày đếm ngược
mật mã đang hình dấu vân tay
có những ngôi sao đi qua giấc ngủ
đóa bình minh vừa nở sáng nay./.

MẶC CHIẾC ÁO MỚI BIẾT SOI LẠI MÌNH

Trải qua đợt rét đậm
cành tua tủa bật mầm
Em thêu lòng mình ngũ sắc vượt hồng tâm
nắng mưa nghe thấu tiếng lòng
thuận hòa hẹn ngày lúa ngô chật bồ chật gác
quả còn mang đi bệnh tật của mẹ
cháy giữa mặt trời
em đón lấy vận may
thầy Tào chia đều từng người ở bản
Làn gió ấm tỏa khắp muôn nơi
giục lòng ta tiến lên phía trước
những tân binh lên đường giữ gìn non sông đất nước
khi bàn tay nắm chặt bàn tay
có tầm nhìn vượt qua thời đại
mọi nhà không còn lo cơm ăn áo mặc hàng ngày
Mùa xuân màu gì?
cứ hỏi trẻ con tập nói
cứ im lặng bên cụ già trở về từ chiến trường lửa khói
cứ đôi chân cha mẹ cho ta vững bước đường đèo
màu cờ tươi thắm trên vai
triệu trái tim cùng chung lời nói
Mỗi mùa thổ cẩm như thoi
Mặc chiếc áo mới biết soi lại mình./.