Những lát cắt trầm lắng về thời gian, ký ức và sự chuyển mùa của đời người. Xuân trong thơ NGUYỄN VĨNH TIẾN không ồn ào lễ hội mà lắng sâu trong ngõ nhỏ, trong sợi tóc bạc, trong mâm cơm cũ và những bóng hình đã xa. Giọng thơ thủ thỉ, giàu liên tưởng, hòa trộn giữa đời sống thường nhật và suy tư triết lý, khiến mỗi bài thơ như một khoảng dừng để người đọc soi lại chính mình giữa vòng tuần hoàn bốn mùa, tuổi tác và yêu thương.
Nguyễn Vĩnh Tiến sinh năm 1974 tại Phú Thọ. Anh là kiến trúc sư, nhạc sĩ và nhà thơ đương đại đa tài của Việt Nam. Tốt nghiệp Đại học Kiến trúc Hà Nội và cao học Pháp ngữ về thiết kế đô thị, anh từng giữ nhiều vị trí chuyên môn kiến trúc và quy hoạch đô thị. Song tên tuổi anh được biết đến rộng rãi qua âm nhạc dân gian đương đại và thơ ca giàu hình ảnh, trong đó nhiều bài thơ của anh được phổ nhạc thành ca khúc được biểu diễn bởi các ca sĩ nổi tiếng. Tác phẩm của anh mang đậm chất đồng dao, kết hợp kiến trúc chữ và hội họa chữ, thể hiện sự hòa quyện giữa ngôn từ, giai điệu và không gian nghệ thuật.
——
1- SỚM XUÂN
Sáng soi gương giật mình
Thấy mình giống Ông Già quá
Mà Ông Già lại giống Bà Nội
Giờ thì Bà đã bay xa lắm rồi
Hoặc đã hoá thành ánh non phơi
Trong Truyện Kiều mà bà thường đọc
Trên đầu mình, giờ hai thứ tóc
Một thứ mùa Đông, một thứ mùa Xuân
Mùa nào là mùa quây quần
Mâm cơm vừng lạc, ngoài sân bóng bà
Xuân nào là Xuân không xa
Ông tôi say rượu qua ba quả đồi
Mùa nào là mùa bồi hồi
Yêu đương một thuở nước sôi, củi tàn…
Xuân miên man, Xuân mơn man
Mẹ còn múa quạt trong làn mộc hương
Con còn bé, tiếng trống trường
Còn tròn xoe những vấn vương hình tròn…
Xuân rộng lớn, Xuân cỏn con
Hong mùa lũ quét, thành non xanh rì
Xuân vừa đến, lại vừa đi
Thênh thang giai điệu, chữ chi đường lời …
Ôi mùa tha thiết đâu rồi
Đến đây múa với nụ chồi lan can …
10/12/2025.
2- HÃY NHỚ MÌNH TỪNG LÀ ÁNH SÁNG
Một mình anh, hay một mình tôi
Khi cùng trôi trong bầu trời sao
Làm gì có thấp
Làm gì có cao ?
Hoặc cả hai ta, ngồi ngắm mặt trăng
Khi thân tâm nhẹ nhàng,
thân thể chỉ là
Để gió thổi xuyên qua …
Hãy cứ nhớ mình từng là ánh sáng
Hãy cứ nhớ mình từng là hố đen
Hãy cứ nhớ mình từng là số 0
Hãy cứ nghĩ vòng lặp là vô hạn
Hãy cứ nhớ mình từng là ánh sáng
Hãy cứ nhớ tình bạn và tình yêu
Hãy cứ gỡ tư duy cuộn dây rối
Hãy thấm tháp từng sáng trưa chiều
Hãy cứ nhớ mình từng là ánh sáng
Hãy cứ nhớ mình từng là khởi nguyên
Hãy nhớ mình là gốc năng lượng
Đừng bị chia ra trong những thứ hão huyền …
Hãy cũng nhớ mình từng là bóng tối
Uể oải trôi và nuốt chửng thông tin
Hãy nhớ mình từng bơi trong trống rỗng
Như một loài chọn vô nghĩa để ký sinh…
Hãy nhớ mình từng ở trong một vụ nổ
Hãy nhớ mình từng không trong thân xác này
Hãy nhớ mình không có tình yêu nào cả
Hãy nhớ rằng mình từng mải miết bay …
Hãy nhớ mình ở đây là do tâm bám víu
Kể cả yêu ánh mặt trời hay chim muông cỏ cây
Kể cả xúc cảm xâm xấp mặt nước đầy
Kể cả đã thuộc làu làu kinh sử
Hãy nhớ mình từng là khởi điểm
Từ một thứ gì vô ngã vô minh
Từ một chập chờn không thể nào cạn kiệt
Ròng rã trôi và ròng rã rung rinh …
Hãy cư trú thật lâu trong hơi thở
Hãy định cư trong gốc rễ gia đình
Đừng để cái tôi, lạc lõng hoặc bồng bềnh
Hãy cố nhớ, mình từng là ánh sáng …
Tháng 9/2025
3-MÙA XUÂN NGHĨ VỀ BỐN QUÝ
Sau những giờ phút xôn xao
Con chuồn chuồn lại đậu vào mặt ao
Và lại chết đuối trong ánh trăng sặc sỡ …
Nỗi buồn thấm trên thịt da
Đợi thêm một quý nữa là Hè sang …
***
Sau những ngày tháng rộn ràng
Lại là những ngày mưa phùn gió lạnh
Đào tấm tức nở từng cánh
Mai thì rụng trắng bàn trà …
Nỗi buồn thấm trên thịt da
Đợi thêm hai quý nữa là Thu sang …
***
Sau những tuổi tác tan hoang
Những tình yêu và mùi thơm mất hút
Chữ còn đọng trên ngọn bút
Giấy còn nhàu nhĩ phong ba …
Nỗi buồn thấm trên thịt da
Đợi thêm ba quý nữa là Đông sang …
***
Hoa cúc mùa nào cũng vàng
Bình yên như một chiếc bẫy
Tất cả những loài bay nhảy
Đều lạnh co lúc chiều tà
Nỗi buồn thấm trên thịt da
Đợi thêm bốn quý nữa là lại Xuân …
3/12/2024