Ba bài thơ là ba miền lắng đọng: mưa cao nguyên thấm ký ức, mùa xuân rong ruổi giữa núi đồi, và Hà Nội hiện lên qua bóng dáng người ngoại hiền từ. Thơ đi chậm, ít lời mà sâu, để thiên nhiên và con người tự cất tiếng. Một giọng thơ trầm tĩnh, nhân hậu, ở lại rất lâu trong người đọc.
Trần Lê Anh Tuấn sinh ngày 11.12.1988, hiện là Phó Trưởng Công an xã Vân Hòa, tỉnh Đắk Lắk. Anh là Hội viên Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Đắk Lắk. Sống và công tác tại cơ sở, giữa đời sống miền núi và nhịp sinh hoạt của người dân, Trần Lê Anh Tuấn tích lũy cho mình một vốn sống dày, lặng lẽ mà bền bỉ – điều thể hiện rõ trong thơ anh.
Anh từng được trao Giải nhất Cuộc thi Tạp bút Áo Trắng – NXB Trẻ (2018), Giải nhì thơ Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Phú Yên (2024) và Giải B thơ (không có giải A) Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Đắk Lắk (2025). Thơ Trần Lê Anh Tuấn không ồn ào, không tìm cách gây ấn tượng mạnh tức thời, mà đi theo con đường riêng: chắt lọc, nhân hậu, giàu suy tư, để từ những điều rất nhỏ mở ra chiều sâu của con người và quê hương.
MƯA CAO NGUYÊN
Mưa từ đỉnh núi mùa xuân
Như tiếng kinh sớm
Cao nguyên thấm đẫm khói sương
Người đi không hết một mùi hương
Mưa trên ô cửa nhỏ
Ngoài kia núi đồi thăm thẳm
Bếp lửa ấm mà chiều rưng rức
Khói tỏa về đâu nỗi nhớ thương
Mưa đợi trên đường xa
Người chưa tới mà như đã qua
Gió chạy trên đồng xanh cỏ sắt
Thêm tuổi hoàng hôn sôi ấm trà
Mưa gần quá như có em trước mặt
Dẫu lặng im mà vẫn nghe tiếng hát
Mưa ngàn xưa trong những bông hoa
Chưa bao giờ tàn úa.
MÙA XUÂN TRÊN LƯNG NGỰA
Mùa xuân trên lưng ngựa
Có bóng người mải miết
Dừng chân xuống cây bên đường
Cây tỏa bóng không vì điều gì cả
Phi ngựa lên đồi cao
Đứng thở ra khói sương
Ta nghe thinh lặng lên tiếng
Núi cao không vì điều gì cả
Ngựa xuống thung lũng
Nơi chốn những ngày chìm sâu
Có bóng người đi trong vũ trụ mưa
Có dáng người dựng lại quê hương tươi đẹp
Từ trái tim không vì điều gì cả.
HÀ NỘI VÀ NGOẠI
Hà Nội
Trên những ngón tay như búp sen
gói lại mùa cũ
Nắng dịu dàng cửa ô
Người gánh phở đi như mộng
Đoàn tàu nằm lại mãi mãi chân trời
Thanh xuân của ngoại ngược nam ngược bắc
Gánh những đứa con qua mọi miền Tổ quốc
Giấc mơ nào cũng thơm mùi bồ kết
Nhớ mũ tai bèo ướt đẫm mồ hôi
Đêm chải tóc tìm lại mùa trăng sáng
Đôi chim bồ câu bay trên chiếc gương soi
Kỷ vật lặng im mà bóng người dài mãi
Ngoại hôn lên tóc như gió xuân thăm lại xưa cũ
Có hương bưởi phố phường có mùa ổi rụng đầy tuổi con gái
Ai cũng có những năm tháng tươi đẹp không bao giờ trở lại…
Hồ Gươm đầy sương
mà mắt ngoại phẳng lặng
Như chiến tranh chưa từng đi qua
Gian khổ chỉ còn trong giọng kể
Khu vườn của ngoại xanh lên da diết
Những tia nắng tìm đường trở về
Trổ lên thơm thảo quê hương.