Nhà thơ Phùng Hằng (tên thật Phùng Thị Hằng, sinh năm 1962) quê Thái Nguyên, nguyên giảng viên Đại học sư phạm, hội viên Liên hiệp các Hội VHNT tỉnh Thái Nguyên và Hội VHNT các Dân tộc thiểu số Việt Nam tỉnh Thái Nguyên.
Bà đã xuất bản các tập thơ: “Miền sâu lắng, “Đôi mắt hoàng hôn”; tham gia “Tấm lòng nhà giáo”, “Đàn bà thơ”, “Mở cửa mùa Xuân”, “Dòng chảy thời gian”…; có nhiều bài thơ được đăng trên các báo và tạp chí văn nghệ.
Thơ Phùng Hằng giàu cảm xúc, lắng sâu, gắn bó với miền núi, văn hóa Tày – Nùng và những con người âm thầm gìn giữ bình yên. Chùm thơ dự thi khắc họa vẻ đẹp thiên nhiên vùng cao, tình người và mùa xuân biên cương bằng giọng điệu trong trẻo, nhân văn.
ĐÊM TUẦN TRA
Anh lặng lẽ bước trên con đường nhỏ
Lắng nghe hơi thở của đêm
Phả ra từ ngực núi
Nghe thác đổ ào ào bọt tung gió thổi
Rười rượi trăng xuân.
Những vạt ngô nương nhen nhén nảy mầm
Thấp thoáng bản làng bên kia bờ suối
Mây ôm bờ vai núi
Trập trùng
Tiếng sáo Tày vi vút không trung
Bếp lửa nhà sàn tí tách nhịp múa bát.*
Những hòn đá găm sâu vào sườn dốc
Như những ngón chân bám đất
Lưu dấu chân anh
Chạm khắc vào bóng đêm.
Quanh co nếp nhà, ngõ bản
Hàng cây thao thức bìa rừng
Cái ác núp vào hình hài áo đẹp
Trong đêm hoá mắt cú vọ rập rình.
Em khẽ ru, con ngủ giấc an lành
Giấc mơ của con thơm mùi bánh chưng, lung linh quả còn trong ngày hội tết.
Và em biết
Ở ngoài kia
Giữa canh khuya
Có bước chân tuần tra thâu đêm không ngủ
Có đôi mắt soi thấu màn sương thức cùng nòng súng giữ yên bình.
Nắng sớm theo anh về làng
Bình minh trổ muôn mầm tươi mới
Trên màu áo anh em đã thấy
Sắc xuân phơi phới ngập tràn.
Chú thích: * Một điệu múa của người Tày.
MÙA XUÂN VÙNG BIÊN GIỚI
Sương mỏng mảnh phủ lên ngàn cây lá
Những giọt trăng lấp lánh trong ngần
Nghe lảnh lót tiếng chim rừng gọi bạn
Suối rì rào tấu nhạc đêm xuân
Tiếng đàn tính ngân nga cùng xúc xắc
Lời hát then gieo hạt nắng lên trời
Cây chắt nhựa ủ mầm trong đất ấm
Gió dịu dàng ru lá gọi xanh tươi
Mùa Thu cũ đi qua cùng bão lũ
Núi rưng rưng che vết sẹo đang lành
Anh đã đến những ngày giông, đá lở
Thắp niềm tin vun đắp những ân tình
Nhìn cánh én theo Xuân về với bản
Anh có nghe đất khẽ cựa mình
Từ cột mốc bình yên ôm mạch núi
Nơi đầu nguồn hoa nắng rọi bình minh.
QUẢ CÒN HỘI XUÂN
Khi em biết cầm chổi quét nhà
Bà đã đi xa
Mẹ bảo bà về miền mây trắng
Ở đó bà được gặp tổ tiên.
Đêm đêm
Khi trăng dạo chơi ngả đầu vào ngực núi
Em nghe con suối
Rì rầm
Như giọng bà kể chuyện cổ tích
Ngày xưa…
Em mơ
Bà ném quả còn màu xanh, dây tết tua rua màu tím
Quả còn bay vào tay ông
Ông bà thương nhau từ thuở hội Lồng tồng.*
Ông đem quả còn treo lên bức vách
Quả còn do chính tay bà khâu
Năm tháng lặn vào đường kim mũi chỉ thật sâu
Giữ cho quả còn mãi xanh như màu của núi
Những dải tua rua tím sẫm vào chiều…
Em vuốt sợi chỉ thêu
Đính mùa Xuân vào quả còn ngày mai đi dự hội
Quả còn do tay em khâu.
Quả còn xinh xinh có múi xanh tựa màu của núi
Màu tím của tình yêu
Màu vàng của lúa
Màu đỏ của mặt trời…
Mùa Xuân bừng trong sắc còn
Thắm tươi!
Ghi chú: * Lễ hội xuống đồng của người Tày.