Nhà thơ Dũng Ninh (tên thật Ninh Tiến Dũng, sinh năm 1979, quê Bỉm Sơn – Thanh Hoá) hiện là nhà báo công tác tại Tạp chí Doanh nghiệp và Đầu tư. Thơ anh lặng lẽ, giàu tự sự, xoáy sâu vào ký ức quê nhà, gia đình, những day dứt về thân phận, tuổi thơ và sự trưởng thành muộn. Chùm thơ dự thi là hành trình trở về nội tâm, nơi hình ảnh mẹ cha, bếp lửa, ruộng đồng và mùa xuân trở thành điểm tựa tinh thần cho con người sau những va vấp đời sống.
THƯƠNG QUÊ
Mưa bụi rắc bên hiên nhà trọ cũ
có ai ngâm một điệu hát ru buồn
câu hát cọ vào lòng như vết cứa
phút xa nhà nỗi nhớ lại sâu thêm!
Tôi nhớ lắm tháng ba ngày giáp hạt
cánh đồng chiều trơ trụi những thân rơm
mùi đất ải theo tay bà bện chổi
mỗi sợi vàng đổi một hạt cơm thơm
Tôi mắc nợ những bè hoa muống tím
cứ bập bềnh trong ký ức chơi vơi
màu hoa tím trên đôi tay gầy guộc
đôi tay gầy che chắn tuổi thơ tôi
Nhiều năm trước tôi rời quê lên phố
xa xóm nghèo thưa thớt dậu mồng tơi
mẹ bán đứt một góc vườn rau củ
làm hành trang tôi xuôi ngược vào đời
Tôi xa quê nhớ mùi canh rau muống
nhớ mùi cơm mẹ vắt độn thêm vừng
thương ao cá một đời ai chăm chút
cơn lũ về mắt bố lại rưng rưng
Tôi đau đáu những phận đời quê cũ
những thân gầy vai nhỏ suốt đời đau
và dáng bố ôm điếu cày giữa lụt
kéo hơi dài đo đếm độ nông sâu
Mùa xuân đến tôi chạnh lòng nhớ bố
tối 30 cùng tắm nước mùi già
và dáng mẹ bên gốc đào cằn cỗi
đợi ai về mà chẳng chịu đơm hoa
Trầm thơm nức bố tôi giờ hoá khói
tôi giao thừa còn mải miết xa quê
lòng thầm nhủ những khi mình lạc lối
lại nương theo dáng mẹ để quay về!
TỰ SỰ VỚI MÙA XUÂN
Ta loáng thoáng nhận ra mình đang chết
những già nua cằn cỗi của tâm hồn
Mùa xuân đến mà vẫn dường như rét
dù nắng lên loang lổ mảng vôi buồn
Cuộc sống tựa như là mảnh vỡ
chép vào nhau rạn nứt đã trổ bông
Ta có mặt như một niềm vô cớ
để nhận ra không ít những sai lầm
Kiệt cùng xuân hoá tuyệt vời điềm tĩnh
bỗng thấy mình trong trẻo trước hơn thua
Ta khâm liệm tuổi mình như đứa trẻ
đón bình an sau một tiếng chuông chùa!
ĂN NĂN
Có lúc nào ta giật mình trong giấc ngủ say
mồ hôi vã ra như lần đầu biết sợ
ta hốt hoảng nhìn quanh lo mọi thứ không còn nguyên vẹn nữa
bật vội công tắc đèn chẳng thấy gì ngoài cái bóng chênh chao
Tự đánh thức mình bằng ký ức của một trận đòn đau
Làm sống dậy những cảm giác thịt da và
biết – mình – đang – còn sống!
giây phút ta ôm đầu, gục vào khoảng trống
là mơ hồ nhận ra đâu đó trong lồng ngực rỗng
một phần trái tim khô khan vẫn còn thoi thóp đập
vài suy nghĩ già nua…
có lúc nào ta khóc mà tưởng đó chỉ là hạt mưa
bay lạc từ một cơn giông trần trụi
khi ta thấy lưng mẹ cong oằn mà không phải vì mẹ cúi
hay như lúc ta không còn là đứa trẻ con thường xuyên mắc lỗi, bỗng thấy bóng cha lệch sang một bên khi nắng xiên vào con ngõ tối
ta chẳng nói được gì, dù, đơn giản là một lời xin lỗi
cổ họng nghẹn lên giống như khi người ta nuốt vội một bữa cỗ xa hoa…
Có lúc nào đó ta chợt nhận ra
mình chưa bao giờ trưởng thành dù xác thân vẫn lớn dần theo thời gian và những cơ hội tuổi trẻ mình phung phí
chẳng thể bào chữa dù nói yêu thương nồng nàn 1000 lần bằng ngôn từ hoa mỹ
tình – yêu – không – đồng – nghĩa – với – lời
và, dù đi hoài cũng chẳng bao giờ vượt quá được vành nôi
cùng lời ru của mẹ…
Mùa xuân đến thập thò bên ô cửa
Những giọt mưa xuân làm nỗi nhớ mọc mầm
để chiều ba mươi nhìn bếp lửa hồng
lại day dứt thương tay người giữ lửa
chợt thèm đòn roi của thời ham chơi trốn học bỏ nhà nhưng bố đâu còn nữa…
chiếc roi đau trên tay mẹ ngại ngần
mẹ còn mấy mùa xuân?
đời ta còn bao lần quỳ bên chân mẹ?
Hình như có gì đã khác
những câu hỏi cứ mãi hoài đi lạc
chỉ mùa xuân luôn biết đường về…
Ta bừng tỉnh cơn mê
Như kẻ thua bạc trắng tay chẳng còn gì quý hơn dáng mẹ
chợt đau đớn nhận ra rằng mình mãi là đứa trẻ con chẳng biết làm gì ngoài giận dữ
ngắm cái bóng trên tường trong hoang hoải mưa xuân…