102. THƠ DỰ THI CỦA NGUYỄN NAM

Nguyễn Nam (tên thật Nguyễn Xuân Nam) hiện đang là giáo viên Trường THCS Nguyệt Ấn, Thanh Hóa. Anh gửi chùm thơ dự thi, tập trung vào những suy tưởng về hiện hữu, buông xả và cảm thức vô thường, với giọng điệu tiết chế, ngôn ngữ cô đặc, thiên về chiêm nghiệm nội tâm.

BUỘC…

Buộc mây vào phía chân trời
Buộc mưa đứng lại giữa lời chưa khô
Buộc tên vào chỗ hư vô
Buộc tôi làm bóng mồ côi giữa đời
Buộc im lặng đứng trơ ngơ
Giữa bao ồn ã, một giờ rơi nao
Buộc sâu vào nếp chiêm bao
Giấc mơ mở cửa – đi vào không ra
Buộc tay níu lấy thời xa
Buộc ngày mai ở bên bờ đã quên
Buộc tin vào cõi không tên
Nơi nhân quả trượt khỏi miền đúng – sai
Buộc yêu như buộc một vai
Gánh nhau qua hết hình hài được – thua
Buộc đau thành tiếng chuông chùa
Ngân lên rồi tắt – chẳng thừa một âm
Buộc tôi ngồi giữa tôi – câm
Hai bờ hiện hữu rỗng tâm gọi mời
Buộc dây… mới biết là đời
Càng thắt càng rỗng, càng rời càng sâu
Đến khi chẳng buộc gì đâu
Nút thòng tự rụng giữa câu vô thường

RÓT ĐẦY HƯ KHÔNG

Rượu cạn – hay vẫn vô biên?
Trời nghiêng, ta đứng sát triền hư không.
Em tan trong ánh mơ nồng,
như trăng vỡ bóng,
như không có mình.
Men nào tỉnh?
Men nào sinh?
Một ngụm hư ảo
rạn thành trời sao.
Vũ trụ co giữa chiêm bao,
mặt trời thắp nổi hư hao nhiệm mầu.
Không ta, chẳng có em đâu,
chỉ là vọng niệm như màu đáy men.
Một hơi thở lướt qua miền,
cũng trôi hết một bình yên luân hồi.