08. CHÙM THƠ DỰ THI CỦA THẠCH ĐỜ NI

Chùm thơ mở ra một không gian mùa xuân phương Nam giàu sắc màu văn hóa, nơi phum sóc Khmer, mái chùa cong, điệu múa Rô-băm, Saravan, Apsara hòa cùng nhịp sống bình yên. Trong dòng chảy ấy, hình ảnh người chiến sĩ công an hiện lên dung dị mà bền bỉ, lặng lẽ đứng gác cho mùa màng, cho chữ nghĩa nảy mầm, cho niềm tin được gieo xuống đời sống thường ngày. Thơ không ồn ào khẩu hiệu, mà thấm dần qua bát canh chua, đòn bánh tét, nụ cười mẹ già, để mùa xuân hiện hữu như một trạng thái hòa hợp và đoàn kết lâu bền.

Nhà thơ Thạch Đờ Ni (bút danh Chim Đôn Ta), sinh năm 1977 tại Bạc Liêu. Hiện anh là Tổ trưởng Tổ Khmer Đài Phát thanh – Truyền hình Cà Mau. Anh đã xuất bản 4 tập thơ riêng, trong đó có một tập lục bát Khmer – Việt; hoàn thành các bản thảo như trường ca Khmer – Việt “Ngài Vàng chướng nghiệp”, tập thơ “Nghe hát Dur Kêr”. Thạch Đờ Ni từng nhận Giải Khuyến khích Hội VHNT các DTTS Việt Nam (2010) và Giải thưởng VHNT Cao Văn Lầu (2020). Với anh, thơ là nguồn sống tinh thần, là hành trình bền bỉ nuôi dưỡng cảm hứng sáng tạo.
——-

GIAO HƯỞNG MÙA XUÂN

Có tiếng nhạc ngũ âm vừa đánh thức mặt trời
Rơi trên mái chùa cong vút hình đuôi rắn
Nắng mật ong rót vàng lên thốt nốt
Xuân đã về, ăm ắp những gùi thương.
Em có nghe trong gió sớm biên cương
Hương cốm dẹp thơm bàn tay mẹ giã
Chiến sĩ về phum, đường xa lạ hóa quen
Màu áo xanh lẫn vào màu cây lá.
Điệu Rô-băm uyển chuyển đến lạ lùng
Như dải lụa nối lòng dân với Đảng
Những hiềm khích trôi theo dòng kênh xáng
Chỉ còn lại nụ cười lấp lánh điệu Saravan.
Phum sóc bình yên, không tiếng súng, tiếng than
Chỉ có tiếng kinh cầu an vang vọng
Anh đứng gác cho mùa màng gieo sự sống
Để điệu múa Apsara rạng rỡ giữa đời thường.

LỜI THỀ TRƯỚC THÁP CỔ

Tôi đứng lặng trước tháp chiều rêu phủ
Nghe thời gian kể chuyện đá và người
Những nếp nhăn của mẹ già cuối sóc
Hằn vết lo toan hay dấu ấn nụ cười?
Mùa xuân đến không chỉ là hoa nở
Là khi lòng người buông bỏ những âu lo
Khi chú công an dạy em thơ con chữ
Dưới bóng me tây, tiếng đọc sách thơm tho.
Tình đoàn kết đâu cần lời hoa mỹ
Là bát canh chua, là đòn bánh tét chia đều
Là đêm lửa trại tay trong tay siết chặt
Điệu Lâm-thôn xoay tròn những thương yêu.
Xin nguyện làm một viên gạch nhỏ
Xây bức tường thành vững chãi giữa lòng dân
Để mỗi độ Chôl Chnăm Thmây hay Tết
Mùa xuân vĩnh hằng trong ánh mắt trong ngần.

VẠN THỌ VÀNG

Vạn thọ đưa hương ngát ngõ chùa
Nắng vàng rót mật tiễn già nua
Chú công an xã về phum sóc
Nghe gió xuân sang, chuyện được mùa.
Mẹ già móm mém cười bên cửa
Tay sửa cành hoa, miệng đón chào
“Cái Tết năm này vui quá đỗi
Xóm làng yên ả, rợp cờ sao”.
Màu hoa vạn thọ hay màu áo?
Vàng rực niềm tin giữa đất trời
Anh gieo mầm thiện vào lòng đất
Để ác và gian chẳng có nơi.
Xuân của người Kinh hay người Khmer
Cũng chung sắc thắm, chung đường về
Bên gốc vạn thọ, anh ngồi lại
Nghe ấm tình dân, vẹn lời thề.