Chùm thơ được viết bởi một chiến sĩ công an chính quy, mang giọng điệu mộc mạc, chưa cầu kỳ về thi pháp nhưng giàu cảm xúc chân thành. “Hương Xuân Lương” mở ra bức tranh miền núi xanh thẳm với đồi chè, lim cổ thụ, điệu sình ca, thác Ngà… thiên nhiên hiện lên vừa hiền hòa vừa mang khí phách, như soi chiếu phẩm chất con người nơi đây.
“Người giữ mùa xuân” là bài thơ xúc động nhất, ghi lại đêm lũ dữ bằng những hình ảnh đời thường: cụ già, người mẹ trẻ, sợi dây thừng căng giữa dòng nước xiết. Người lính hiện lên lặng lẽ, bền bỉ, cứu dân và để lại bình yên cho bản làng.
“Lục Ngạn, Xuân và em” lại nghiêng về trữ tình, gắn tình yêu với địa danh, mùa hoa, tiếng khèn, ký ức. Nhìn chung, chùm thơ không tìm cách phô diễn nghệ thuật mà chạm tới người đọc bằng sự thật thà, ấm áp của một người lính yêu đất, yêu dân và yêu đời.
Thượng tá Lê Thành Văn hiện là Phó trưởng phòng PX03, Công an tỉnh Bắc Ninh. Tốt nghiệp Học viện An ninh, anh quan niệm văn hoá văn nghệ cũng là một mặt trận quan trọng, để những người chiến sỹ cống hiến.
Bài thơ về liệt sỹ Cao Kỳ Vân của anh đã được phổ nhạc và giành giải A cuộc thi sáng tác nghệ thuật của Bộ Công an năm 2025.
HƯƠNG XUÂN LƯƠNG
Về Xuân Lương, nghe rừng xanh vẫy gọi,
Chè bản Ven trải khắp những triền đồi
Tay em hái, nâng niu từng búp nhỏ,
Ủ hồn quê trong hương sắc dâng đời.
Lim ngàn tuổi dưới trời cao vần vũ,
Ngàn năm qua vẫn vững giữa đại ngàn.
Tán che bóng trải bao mùa lặng lẽ,
Dáng hiên ngang như khí phách hùm thiêng.
Điệu sình ca như hồn xưa vọng lại,
Gọi núi đồi cũng xao xuyến bâng khuâng.
Khúc giao duyên vang trong hồn đá núi,
Suối ân tình ngân mãi giữa ngàn xanh.
Xuân mới đến, Xuân Lương bừng sức sống,
Thác Ngà reo như bản nhạc mê say.
Đường đã mở, tương lai đang rộng lối,
Về Xuân Lương, rạng rỡ ánh tương lai
NGƯỜI GIỮ MÙA XUÂN
(Tặng những chiến sĩ Công an xã Xuân Lương, những người đã kịp thời cứu hàng chục người dân giữa đêm lũ dữ ập về)
Mưa gầm trên mái nhà,
Nước dâng cao như thác đổ,
Lũ cuộn trào qua xóm nhỏ Xuân Lương.
Một cụ già trèo lên mái rạ, giọng khàn trong mưa,
Ôm chặt con mèo nhỏ co ro, lạnh cóng.
Người mẹ trẻ bế con, khẩn cầu trong tuyệt vọng,
Đêm tối như nuốt trọn cả bầu trời!
Sóng cuộn dữ như muốn cuốn phăng tất cả,
Những chiến sĩ quấn phao quanh người, lao vào dòng nước hung hãn,
Dây thừng căng, nối niềm hy vọng mong manh.
Tay giữ dây, tay dìu cụ già sắp lả vì lạnh,
Chân cắm đá ngầm, vai gồng từng nhịp kiên cường.
Cánh tay họ là cầu, là dây thừng, là niềm tin,
Từng bước, từng bước, qua dòng nước xiết,
Đôi mắt thép dẫn lối qua đêm mưa dày.
Khi lũ rút, đường sâu thành rãnh,
Ngôi làng trở lại yên bình,
Khói bếp len qua mái nhà ướt đẫm,
Tiếng chim ríu rít trở về vườn,
Bông đào nở sớm rung rinh,
Mầm non xanh nhú lên từ những cành khẳng khiu.
Trên cây gỗ vẫn còn vết sợi dây thừng của người lính cứu hộ,
Như giữ mùa xuân ở lại
Trong từng mái nhà,
Trong từng nhịp thở của Xuân Lương.
LỤC NGẠN, XUÂN VÀ EM
Em có về Lục Ngạn tiết giêng hai?
Hương nhãn thơm, nồng nàn say đắm
Leo bàn cờ tiên, vờn mây trời Am Vãi
Ngắm hoa trà, sắc rực núi Vạn Cung.
Em có nghe suối Tà Cang ngân mãi
Tiếng thì thầm như gọi bước chân đi
Hoa lau trắng rủ mình bên vách đá
Giọng hát ai còn vọng phía chân đồi.
Em có lên Phong Vân mùa hoa mận
Ngỡ mây trời rơi xuống giữa trần gian
Điệu shong hao vọng về từ xa thẳm
Như tình Anh dịu ngọt giữa mênh mang.
Em có nghe, Lục Ngạn mùa yêu ấy
Tiếng khèn ai khua vọng cả trời xuân
Bên suối vắng, tiếng nói cười khe khẽ
Như chạm vào mặt nước hoá lao xao.
Anh giữ mãi một khung trời ký ức
Giữa tim mình, Lục Ngạn có em
Dẫu tháng năm dặm dài cách biệt
Khúc yêu xưa vọng mãi giữa êm đềm
Lục Ngạn, 01/3/2021